This is featured post 1 title
Replace these every slider sentences with your featured post descriptions.Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these with your own descriptions.
This is featured post 2 title
Replace these every slider sentences with your featured post descriptions.Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these with your own descriptions.
This is featured post 3 title
Replace these every slider sentences with your featured post descriptions.Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these with your own descriptions.
Thứ Năm, 30 tháng 6, 2016
Cõng boss đến hạn cuối Chương 49
Ở thời điểm Hạ Hoàng Tuyền bùng nổ , Thương Bích Lạc che dấu không cẩn thận lộ
ra dấu vết , định đưa tay cầm lấy máy tính
.
Vừa thấy có việc quan trọng , Hạ Hoàng Tuyền cũng không tiện lại đánh hắn , khẽ
hừ một tiếng rồi đến bên cạnh hắn ngồi xuống , như vậy mới có thể nhình hết màn
hình .Bởi vì ngồi dựa vào giường , tóc buộc đuôi ngựa đằng sau trở lên vướng víu
, cô đưa tay lên gỡ dâybuộc tóc , làn tóc dài đen như mực nháy mắt trút xuống ,
sóng vai ngồi lên một phần tóc đầu vai Thương Bích Lạc, tỏa ra một mùi hương dễ
chịu làm cho hắn đang gõ bàn phím mât tự nhiên dừng một chút , lập tức làm như
không có việc gì tiếp tục thao tác
.
Qúa buồn chán , Hạ Hoàng Tuyền mang sợi dây buộc tóc ra chơi đùa , ngẫu nhiên sẽ
hướng trên màn hình máy tính liếc mắt một cái , lại chờ têm một lúc , cô tò mò
hỏi han : "Cần thật lâu
sao?"
"Không cần
!"
" Nhưng mà , thành phố này có nhiều cameras lắm đúng không ? Nhiều như vậy chắc
tìm mất rất nhiều thời gian nhỉ
?"
"Đầu tiên có thể xác định thời gian và địa điểm " Thương Bích Lạc chưa từng có
kiên nhẫn để giải thích cho người khác hiểu , " ví như Ngôn Tất Hành buổi chiều
thời điểm đi ra ngoài là 4h đến 4h40 , bắt đầu xuất phát chính là từ tiểu khu
này , trong bốn mươi phút những nơi hắn có thể đến là có hạn , tham khảo từ
những điểm này , là có thể xác định phạm vi , rồi lấy đây làm mục tiêu chính để
chúng ta tìm kiếm
.
"Mục tiêu chính để chúng ta tìm kiếm
?"
Thương Bích Lạc thao tác trên máy tính , rất nhanh trên màn hình hiện
lên hình ảnh Ngôn Tất Hành , rồi sau đó vô số ánh sáng kết thành một cái võng
lớn theo mặt màn hình chảy xuống , một cái đầu lâu 3D rất nhanh hình thành phía
bên phải màn hình :" Hành tung , suy nghĩ của mỗi người đều khác nhau , kế tiếp
sẽ tiến hành sàng lọc , chọn lựa trong những thời gian và địa điểm đã dự định
trước là có thể tự động biết được nơi hắn sẽ đi tiếp theo
"
Giống như lời hắn vừa nói vậy , hình ảnh chuyển nhanh trên bản đồ khắp thành phố
W , lấy phạm vi tiểu khu lúc ban đầu , châmj raic xuất hiện một dãy điểm màu
hồng , chúng nó kéo dài liên miên , cấu thành lộ trình Ngôn Tất Hành đi lúc
trước , cho đến khi đến một địa điểm thì dừng lại
.
"Chính là nơi này sao?"
Hạ Hoàng Tuyền vội vàng ghé sát lại chút , : "Ai ai, có sao?" Lập tức bất mãn
nhíu mày, "Anh trốn cái gì a?"Cúi đầu ngửi ngửi cánh tay, "Tôi có tắm rửa được
không? So với anh còn tốt hơn !" Cô không thối một chút nào , tên hỗn đản này cư
nhiên ghét bỏ cô , muốn chết
!
"................" Thương Bích Lạc không nói gì nghiêng đầu nhìn cô gái ngồi bên
cạnh , gương mặt trắng nõn mịn màng như gốm sứ bởi vì tức giận mà đỏ bừng , cực
kỳ giống màu hồng nhạt của những quả táo thu hoạch vào mùa thu , tản ra hương
thơm mê người , không tiếng động dụ dỗ người đi ngang qua tiến lên cắn một ngụm
, đáng tiếc , mụ phù thủy đã đoán trước ở trong quả táo bỏ thêm thuốc , quả táo
có độc , ai ăn vào sẽ thành bi kịch
.
" Anh đang phát ngốc cái gì vậy
?"
"Không có gì." Thương Bích Lạc nghiêng đầu sang chỗ khác , đem ánh mắt dời sang
màn hình máy tính " Hắn dừng lại ở địa điểm này , bây giờ tôi điều tra những
vùng lân cận
"
" Quả nhiên là Ngôn tiểu ca ............" Hạ Hoàng Tuyền tập trung tinh thần
nhìn chăm chú vào màn hình , một tay Ngôn Tất Hành cầm theo vật tư , một tay đút
trong túi , chậm rãi đi bộ trên đường , toàn thân tản ra dày đặc một loại hương
vị phát ra từ trong xương , như trước trong miệng ngậm thuốc lá , không cần dùng
tay , cứ đi vài bước điếu thuốc lại rung rung , tàn thuốc theo đó mà rơi xuống
theo gió cuốn bay xa
.
Ở ven đường , không nghừng có người cùng hắn chào hỏi , hắn thường thường hướng
đối phương gật gật đầu , ngẫu nhiên sẽ lười biếng vươn tay từ trong túi quần tay
bắt tay , bộ dáng của hắn như vậy làm Hạ Hoàng Tuyền có chút ngứa ngáy , những
người này nhìn có chút quen mặt , nhưng khi gặp cô không có phản ứng giống như
với Ngôn tiểu ca
.
Khi đi đến một góc , đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn , tuy chỉ nhìn thấy hình ảnh
không nghe thấy âm thanh , nhưng có thể nhìn ra rằng có người đang gọi hắn
.
Ngôn Tất Hành không quay đầu lại ngay lập tức nhưng Hạ Hoàng Tuyền nhạy bén nhận
ra thân mình hắn đang run rẩy , lần này tàn thuốc cũng bị chấn động mà rơi xuống
, ngay cả điếu thuốc đang ngậm cũng dơi xuống theo , rơi trên chiếc áo khoác màu
xám bạc của hắn tạo thành một cái lỗ
.
Ngôn Tất Hành vội vàng vỗ vỗ , nhăn lại mi và mắng vài câu, rồi sau đó mới quay
lại thân mình , lúc này đây hắn đã thu lại hết cảm xúc , vọt tới cạnh người kia
nở nụ cười chào hỏi
.
Dùng giọng điệu và bộ dáng đóng kịch
.
Hạ Hoàng Tuyền trừng lớn đôi mắt,mắt không nháy lấy một lần nhìn chằm chằm màn
hình , rồi sau đó kinh hãi -- muội tử! Cư nhiên là muội
tử!
Một người mặc áo choàng nữ tính đi đến trước mặt Ngôn Tất Hành , hai người nói
chuyện chừng năm sáu phút , cuối cùng Ngôn Tất Hành trực tiếp đem đồ trong tay
nhét vào trong tay cô gái đó , còn nói thêm một câu gì đó
,
Nữ tử cứ như vậy xoay người ly khai , mà Ngôn Tất Hành lẳng lặng đứng yên tại
chỗ nhìn chăm chú vào bóng dáng đang xa dần , vẫn không nhúc nhích ngửa mặt lên
trời thở dài , rồi cất bước đi tiếp
.
" Chắc là tôi nhìn nhầm đi ........." Hạ Hoàng Tuyền chấn kinh rồi, "Không nghĩ
tới hắn cư nhiên thật đúng là có thể quen biết muội tử, thật sự là thật bất khả
tư nghị." Rồi sau đó lại đột thấy không đúng, "Vậy hắn trở về như thế nào lại
có biểu tình kia , thật kỳ quái a. . . . .
."
"Muốn
biết?"
Ngoài dự đoán của Thương Bích Lạc , cô tự hỏi một lúc , cuối cùng lắc lắc đầu :"
thôi , vẫn là quên đi
."
"Không hiếu
kỳ?"
"Vô nghĩa, đương nhiên tò mò!" "Không hiếu
kỳ?"
"Vô nghĩa, đương nhiên tò mò!" Hạ Hoàng Tuyền cắn răng, tò mò đến đau ruột đau
gan được không ? Nhưng mà , mới đầu cô lo lắng hắn ra ngoài bị người ta khi dễ ,
ví dụ như chụp bao tải đánh ....v....v..., hiện tại xem ra là đau khổ vì tình ,
" loại chuyện này nếu hắn chưa nói , tức là không muốn người khác biết được ,
nếu ta cứ tìm tòi nghiên cứu tiếp thì không tốt lắm đâu !"Là người ai cũng có
những chuyện bí mật không muốn người khác biết , cô có , tự nhiên Ngôn Tất Hành
cũng sẽ có
.
"Như vậy có một tin khác nhất định cô sẽ cảm thấy hứng thú
."
"Gì ?" Hạ Hoàng Tuyền nâng mắt nhìn lại , trên mặt nhất thời hiện ra thần sắc
kinh ngạc, "Ba ngày sau quân đội hội phái người đi phía nam tra xét
?"
Gần đây vận khí thành phố W không tồi , trước khi ném bom zombie không thể qua
cầu , nên có thể bảo tồn thành phố này . Lo lắng phía nam về sau còn muốn để cho
người ở lên lần này sử dụng đạn pháo đều không chứa phóng xạ , đối với con người
sau này cũng không có thương tổn , nhưng lo lắng còn những nhân tố nguy hiểm ,
lên vẫn cấm đi lại trong ba ngày , sau đó đi mới tương đối an toàn hơn
.
Nhưng là, những người khác có lẽ không biết, hạ Hoàng Tuyền lại như thế nào lại
không biết sự phiêu lưu trong đó
.
Zombie đã tiến hóa
!
Những người được phái đi rất có thể sẽ chết
.
【 Tham gia chuyến tra xét thực địa ba ngày
sau 】
Nghe thấy mệnh lệnh hạ Hoàng Tuyền không biết nên kinh ngạc hay là nên thở ra
một hơi , nhưng là , nếu cô không ở lại , thương Bích Lạc nên làm cái gì bây
giờ?
【 tùy thân vật phẩm phải mang theo. 】
"............." Cư nhiên muốn dẫn hắn đến nơi nguy hiểm như vậy ? Đây không phải
là đang tìm đường chết sao
?
Như vậy , tử khí nồng đậm trên người hắn là từ đây mà ra sao ? ! Quả thực là. .
. . . .
Nhưng mà , hạ Hoàng Tuyền đồng thời lại biết, cái gọi là "Hệ thống" cũng không
nghĩ muốn thật sự chơi đùa đến chết người , nếu mà muốn , bọn họ tuyệt không
sống được đến hiện giờ , như vậy , mục đích cuối cùng là cái gì
?
Không được , có nghĩ cũng nghĩ không ra
!
Hạ Hoàng Tuyền một phen che mặt, bộ dáng rối rắm không chút ngoài ý muốn nào
khiến cho Thương Bích Lạc chú ý đến , hắn nhướng mi hỏi :"Làm sao
vậy?"
"Không. . . . . ." Hoàng Tuyền muội tử cắn răng, "Ta chỉ là đột nhiên cảm thấy
được thế giới này thật sự là rất phức
tạp."
Thương boss tâm niệm khẽ nhúc nhích , theo bản năng liền vươn tay khoát lên đầu của cô , mhíu mày :" "Không
phải thế giới rất phức tạp, là đầu óc của cô rất đơn
giản."
". . . . . ." Muốn chết, cô vươn nắm tay đấm vào bụng hắn một quyền
.
Thương boss nháy mắt che bụng ho nhẹ ra tiếng :" Không phải có nói sẽ không đánh
tôi nữa sao
?"
". . . . . . Quên
."
". . . . .
."
" Hừ , dong dài
"
"Được rồi ! lần sau tôi sẽ nhớ rõ !" Nói xong, cô đứng lên, trực tiếp quay trở
về giường mình , ngã đầu liền ngủ say
.
Lại biến thành con tôm , Thương boss ngửa đầu nhìn đèn , lại một lần nữa ở sâu
trong tâm phỉ nhổ ánh mắt của mình , nhưng mà có năng lực , biện pháp gì để thay
đổi ? ánh mắt của hắn nhìn đảo qua chiếc giường trắng muốt , nơi đó lẳng lặng
bày một cái dây buộc tóc tơ lụa màu xanh nước biển , là cô không cẩn thận lưu
lại .
Sáng sớm hôm
sau.
Hôm nay Ngôn Tất Hành tinh thần trạng thái so với ngày hôm qua tốt không ít,
vì bồi thường cho ngày hôm qua thất thố , bữa sáng hôm nay như trước là hắn làm
, tiêu chuẩn món ăn so với thường ngày cũng không có giảm sút , vẫn như bình
thường trên bàn cơm không khí sinh động cợt nhả , giống như ngày hôm qua không
có chuyện gì phát sinh , Thương Bích Lạc cũng không có nhiều hứng thú lắm với
chuyện này , còn lại hai người khác rất phối hợp , nói tóm lại , bữa cơm này
không khí vô cùng hài hòa
.
Cơm nước xong , Sư Tử Vương trong truyền thuyết như thường ngày phải đi ra ngoài
" Lâm Hạnh " hậu cung , nhưng ngoài dự kiến chính là , hôm nay thương Bích Lạc
cư nhiên yêu cầu đi theo. Lo lắng đến vấn đề an toàn của hắn , Hạ Hoàng Tuyền
không biết nên mang theo hắn hay không .theo cô suy đoán ba ngày sau đi tra xét
thực địa mới là nguy cơ lớn nhất , cái gì cũng không thể so được , cho nên trước
khi nguy hiểm lớn \nhất xảy ra cô phải ở bên cạnh hắn
.
Nhưng Thương boss chủ động đưa ra yêu cầu làm người ta cảm thấy có điều cổ quái
.
Hạ Hoàng Tuyền híp híp mắt : "Ngươi có âm mưu
gì?"
"Đang tốt lành tại sao anh lại muốn đi ra ngoài
?"
Thương Bích Lạc gợi lên khóe miệng, cười đến nhu tình chân thành: "Bởi vì tôi
nghĩ muốn ở cùng cô, lý do này có thể
chứ?"
"....Tôi dẫn theo anh là được chứ gì !" Hạ Hoàng Tuyền chà sát mạnh cánh tay "
Đừng làm cho tôi nổi da gà , có tin hay không tôi đánh anh
?"
Thanh niên buông
tay.
Cô quay đầu nhíu mày, lại tới nữa, cảm giác loại này thật là quỷ dị - người
nầy, rốt cuộc là nghĩ như thế nào
?
Nhưng nghĩ đến trong khoảng thời gian này , Thương Bích Lạc vẫn phải một mình ở
trong nhà , lòng Hạ Hoàng Tuyền mềm nhũn , hạ thắt lưng lấy tay cõng hắn lên rồi
đi xuống lầu , đến hiên buông hắn ra , giúp đẩy xe lăn đi ra ngoài
.
"Hạ tiểu thư, sớm
a."
"Ân, sớm!"
Không thể không nói, hạ Hoàng Tuyền hiện tại ở thành phố W vô cùng nổi tiếng ,
thế cho nên các vệ binh thay phiên nhau trực đều rất quen thuộc với cô , bọn họ
còn tốt , ra ngoài gặp nhau còn cùng cô chào hỏi hai câu , nhưng những người
không quen biết bên ngoài khi nhìn thấy cô đều là nhượng bộ lui binh , sợ bị cô
hành hung - nếu có thể , cô thật không không muốn vì đánh nhau mà nổi tiếng
.
Vừng vàng đẩy giúp xe lăn , hạ Hoàng Tuyền vừa đi vừa quan sát cảnh tượng bên
đường .
Quả nhiên, trên người mọi người tử khí đều rất đậm , xem ra sau khi zombie tiến
hóa trung cấp , đối với thành phố W quả nhiên có ảnh hưởng , cô hơi hơi nhíu
mày, mọi người thật vất vả yên ổn được lại phải trải qua một lần khảo nghiệm
sống hay chết nữa hay sao
?
Thật sự là quá mức tàn
nhẫn.
Hạ Hoàng Tuyền đang quan sát người khác , lại không biết rằng người khác cũng
đang quan sát nàng , nếu không phải di động linh tinh - những công cụ thông tin
không thể dùng , cơ hồ tất cả mọi người đều sé phát đi thông tin - nguy rồi , nữ
Bạo long không biết từ noie nào cường đoạt một anh trai đẹp , dạo phố thị chúng
rồi !
Đương nhiên , cũng có người có ý kiến khác
.
Tỷ như - Thần linh làm con người sắt đá cũng có nhu tình chính là đây chứ đâu !
Cho dù đại tinh tinh đao thương bất nhập cũng có một mặt nhu tình như
nước
Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2016
CÕNG BOSS ĐẾN HẠN CUỐI CHƯƠNG 48
CÕNG
BOSS ĐẾN HẠN CUỐI chương 48
Nhìn chăm chú vào tên đần độn bị chính mình đánh thành con tôm , Hạ Hoàng Tuyền
linh cơ vừa động, ngộ đạo - tử khí của người này không phải vì như vậy mà có đi
? Bởi vì miệng hắn tiện nên bị cô đánh , đánh lại đánh đánh đến chết
............Làm sao có thể
?
Cô hơi chột dạ cúi đầu nhìn Thương Bích Lạc, hẳn là không đến mức. . . . . . Đi?
Mặc kệ như thế nào , cô xuống tay rất đúng mực , chẳng lẽ về sau phải giảm số
lần đánh hắn ? Nhưng điều này cô cũng không làm chủ được a , mỗi lần nhìn hắn
đắc ý liền kìm lòng không được ,khụ , cái đó thì
.
Nghĩ đến đây , cô vươn tay chọc chọc đầu hắn :" Này ..............Có khỏe không
?"
Thương Bích Lạc chậm rãi đứng thẳng người , ánh mắt bất đắc dĩ liếc qua cô một
cái :" Miễn cưỡng còn
sống."
Hạ Hoàng Tuyền nhìn trái nhìn phải , vẫn chưa yên tâm , vì thế cúi xuống vén áo
của Thương Bích Lạc lên
.
Thương Bích Lạc hít vào một hơi , quả thật không biết nên làm gì mới tốt , không
thể phản kháng , hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn cô xem xét vết máu ứ đọng ở bụng ,
lại sờ , nắn chán chê , lúc xác định là không có vấn đề gì mới thở dài nhẹ nhõm
bỏ áo xuống - cô có thể tự gics chút hay không ? Nhất là khi bọn họ vừa mới tiến
hành xong một phen đối thoại
.
Trong lòng Thương Bích Lạc mãnh liệt hiện lên cảm giác thất bại , thật sự mà nói
, cho dù là hiểu được tâm ý hiện tại của bản thân nhưng ngẫu nhiên hắn cũng
muốn một phen bóp chết nàng, tỷ như giờ phút
này.
Hiển nhiên đây không phải lần đầu tiên Hạ Hoàng Tuyền làm loại sự tình này nên
cô mặt không đỏ tim không đập chống lại ánh mắt của Thương boss , chẳng biết
tại sao đột nhiên cảm thấy được có chút xấu hổ, cô ho nhẹ một tiếng, cố gắng
trấn định vỗ cái bàn :" Cho nên anh về sau đừng khiêu khích tôi nữa biết
không?"
Rồi sau đó , cô nghe thấy Thương Bích Lạc lạnh lẽo đáp :" Khi cô muốn đánh nhau
thì bất kỳ hành động gì trong mắt cô đều được lý giả thành khiêu
khích."
"...................."
Thương Bích Lạc nhìn thần sắc cô từ khiếp sợ chuyển sang rối rắm , rồi
thần sắc giống như khi quyết tâm đi đặt sính lễ , cô nói :""Được rồi, tôi về
sau. . . . .
."
Khóe môi Thương Bích Lạc gợi
lên
" Lần sau mỗi lần đánh cô phỉa cố gắng đổi địa điểm
!"
".................."
Hạ Hoàng Tuyền có thể hiểu bây giờ boss nhất định rất rối rắm , bởi vì hiện giờ
cô cũng đang rối rắm , đánh hắn đã trở thành một phần quan trọng trong cuộc sống
, sao có thể bỏ bây giờ
?
Thương Bích Lạc nửa thật nửa giả thở dài :" Đây được xem như sự ôn nhu cuối cùng
trước khi chết sao
?"
Sắc mặt Hạ Hoàng Tuyền khẽ biến , kinh ngạc nhìn về phía Thương Bích Lạc :" Chết
? Vì cái gì anh cảm thấy mình sẽ chết ?" Chẳng lẽ hắn lại giấu cô làm chuyện gì
không tốt ? Cho nên mới làm cho hắn gặp bi kịch
?
Còn đang nghi hoặc , Thương Bích Lạc vươn tay xoa đôi mắt không che lại của cô
:" Cô đã nói , con mắt này có thể nhìn thấy tương lai , đột nhiên nói rằng một
giây cũng không rời xa tôi , chẳng lẽ thật sự vì tôi đang gặp nguy hiểm
?"
"............." Thật đúng là một tên nam nhân mẫn cảm , Hạ Hoàng Tuyền hít một
hơi thật sâu, hơi hơi híp tròng mắt , khi mở ra , bất an cùng mê mang đã tan hết
, cô vươn tay đè lại đầu Thương Bích Lạc , kiên định nói :" tôi sẽ không để cho
anh chết " Hắn là hi vọng về nhà của cô , bằng bất cứ giá nào cô cũng không để
nó tan biến
.
"Đông!" Trái tim giống như
vậy.
-- nữ nhân
này.
" Bất kể phải trả giá đại giới
............."
"Thùng thùng!" Rất nhanh nhảy
lên.
- lời nói ra như vậy
.
"Đều sẽ không để cho anh chết
."
"Thùng thùng đông!" Liên tục tăng
lên.
-- chính là ở. . . . .
.
"Trái với quy
tắc."
"Ha?" Hạ Hoàng Tuyền ngây người, đãng nhẽ hắn phải cảm động lệ rơi đầy mặt ,
phải như chim nhỏ nép vào lồng ngực cô " hu hu hu hu hu " khóc
..............Phi! Cái ý nghĩ quỷ dị này là ở đâu ra
?
Thương Bích Lạc vươn đầu ngón tay , đem gương mặt cô đấy ra : "Thân cận quá
."
"Cho nên?"
"Nhìn thực dọa người." Người đi săn phải là hắn mới đúng , cô lại không biết mà
bắn ra mũi tên đầu tiên , không hề nghi ngờ, đây là đang phạm
quy.
"...............Này !" Cô tuổi còn trẻ , không có nếp nhăn , lỗ chân lông nhỏ
thì tại sao lại dọa người , tên hỗn đản ! Đây mà là người mới vừa thổ lộ xong
sao ? Qủa nhiên hắn đùa giỡn cô , làm sao bây giờ. . . . . . Lại nhớ...đánh
người quá
.
Hạ Hoàng Tuyền kìm lòng không đậu nhấc lên nắm tay , làm cho ai đó da đầu run
lên, tiếng "Hắt xì hắt xì" vang lên
.
Đến giữa trưa ,hiếm khi Tô Gíac về nhà , tuy rằng lần này oanh tạc miền nam về
sau muốn xây dựng lại sẽ mất rất nhiều thời gian nhưng nếu thật sự có thể tiêu
diệt zombie cùng bệnh độc thì cũng đáng giá , so với những vật chết thì những
sinh mệnh ở đây quan trọng
hơn.
Mặt cười âm
u
Dù sao cũng không ai biết bệnh độc sẽ biến dị tiếp hay không - gia tăng khoảng
cách truyền bệnh trong không khí hoặc là biến thành cách truyền bá bệnh khác
.Hơn nữa , đối với phía Bắc mà nói , nhu yếu phẩm của năm trăm vạn dân cũng
không phải số lượng nhỏ , có thể gánh vác được nhất thời, nhưng không nhất định
có thể vẫn gánh mãi , huống chi số lượng dân cư sẽ thay đổi chứ không giữ mãi
như hiện nay - tất cả mọi người cần vùng đất phía nam
.
Tuy rằng tinh tường biết được điểm này , lý trí có thể nhận rõ , nhưng đối với
rất nhiều người mà nói vẫn như trước tình cảm không thể chấp nhận , bởi vì ,
phía nam từng là quê hương của rất nhiều người , từ thời cha ông bắt đầu sinh
hoạt , từ khi vừa mới sinh ra nhìn thấy ánh sáng đấu tiên , trí nhớ đều cùng nó
cùng một nhịp thở , người nhà , bạn bè , thầy cô , bạn học , vui vẻ và đau
thương .....v...v.......Tất cả đều không dễ dàng vứt bỏ hoặc quên đi
.
Hôm nay tại thành phố W , lan tràn một loại không khí bi thương
.
Mọi người đều ở trong lòng chia buồn , phía nam cùng với bênh độc san thành bình
địa , cùng với quá khứ bị mai táng , tuy rằng từng cảm thấy quá khứ quá tàn khốc
không hề tốt đẹp , nhưng bây giờ nhớ tới , đại đa số mọi người sẽ ở trong lòng
nở nụ cười chua sót
.
Vì cái gì luôn ở sống chết trước mắt mới có thể ý thức được sự vĩ đại
?
Vì
cái gì luôn ở sống chết trước mắt mới có thể ý thức được sự quan tâm , trân
trọng ?
Vì
cái gì luôn ở sống chết trước mắt mới có thể ý thức được...............Ai là
người mà mình quan tâm trân trọng nhất trên thế giới
?
Đáng
tiếc , đối với rất nhiều người trong thành thị này mà nói , hối hận cũng chỉ là
hối hận - không thể thay đổi được gì
.
Hạ
Hoàng Tuyền cùng thương Bích Lạc đến từ dị thế, Tô Gíac chính là người địa
phương , nhưng quá khứ của Ngôn Tất Hành không ai biết gì
.
Duy nhất biết đến chỉ có, khi Tô Gíac trở về hắn còn rất vui vẻ , rất kích động
mang một ít vật tư đi ra ngoài , nói phải đổi đồ tốt hơn để ăn - nếu như Thương
Bích Lạc dựa vào máy tính để quan sát thánh phố thì tiểu Ngôn không hề nghi ngờ
là xâm nhập vào trong đám người , dùng kết giao bạn bè để thu thập tin tức ,
thành phố có tin tức tức gì thì hắn rất nhanh có thể thám thính được . Mà mang
vật phẩm đi giao dịch , cũng sẽ đạt được lợi ích lớn nhất , đơn giản mà nói, hắn
chính là cái"Bà quản gia" , đem tài vụ giao cho hắn tất cả mọi người rất yên
tâm.
Nhưng mà , khi hắn trở về thì có chút thất hồn lạc phách , quên giao dịch vật
phẩm không nói, vật phẩm mang đi cũng không thấy đâu,thấy thần sắc hắn như vậy
cũng không ai tiện hỏi thăm , kế tiếp , hắn nấu cơm còn suýt đem gia vị nêm sai
, không phải Hạ Hoàng Tuyền muốn học tập mà đứng ben cạnh thì bữa tối sẽ bi
kịch mà không có
.
Vì thế khi ăn bữa cơm chiều , không khí rất kì quái
.
Người bình thường nói nhiều nhất làm không khí sinh động không nói một lời ngơ
ngác bới cơm , thậm chí đồ ăn cũng không gắp , Tô Gíac cùng Hạ Hoàng Tuyền lo
lắng nhìn hắn , lại sợ hắn xấu hổ không dám nhìn nhiều , thật ra Thương Bích Lạc
có chút tò mò , nhưng không mãnh liệt như hai người kia , bởi vì hắn luôn có
biện pháp
.
Ban đêm , khi Ngôn Tất Hành tắm rửa xong , có hai người nhẹ nhàng thở ra
.
"May mắn khi hắn tắm rửa không có để bản thân chết đuối ." Hạ Hoàng Tuyền lau mồ
hôi.
"Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?" Tô Gíac nhíu mày
.
ánh mắt Hạ Hoàng Tuyền chuyển hướng thương Bích Lạc , hắn đồng dạng nhìn lại cô
, ánh mắt lóe lóe, nhưng mà ra ngoài dự liệu của hắn, cô dĩ nhiên cái gì cũng
chưa nói, ngược lại ngược lại nhìn về phía Tô Gíac :" A Gíac , tiêp theo còn
tiền hành ném bom không
?"
Cái đó hả , chắc là đã xong rồi
.
Nhắc đến điều này , Tô Gíac thần sắc lại có chút ảm đạm, tuy rằng hắn không phải
người phía nam , nhưng bốn năm đại học đã làm hắn coi nơi đó là quê hương thứ
hai , quê hương bị hủy , sẽ không ai cảm thấy thoải mái , một lát sau , hắn mới
từ trong suy nghĩ tỉnh lại , hơi ngượng ngùng cười cười , "Ngượng ngùng, thất
thần ."
"Không. . . . . ." Hạ Hoàng Tuyền lắc lắc đầu, " Anh không thoải mái thì đi nghỉ
ngơi sớm chút đi , những ngày này đã quá mệt mỏi rồi " Ngay cả nhà cũng không có
thời gian quay về
.
"Không sao đâu " Tô Gíac mỉm cười đứng lên , đưa tay xoa đầu cô
.
Thương Bích Lạc đứng một bên híp mắt lại , nhẹ nhàng vuốt ve lưỡi dao giấu
trong tay áo . Tô Gíac không hề có cảm giác , nhưng
thật ra hạ Hoàng Tuyền,phảng phất ý thức được cái gì không bình thường ,trừng
mắt nhìn hắn liếc mắt một
cái.
Tuy rằng ngoài miệng nói không việc gì , nhưng trên thực tế tinh thần cùng thân
thể Tô Gíac vô cùng mệt mỏi , hắn rất nhanh đã đi nghỉ ngơi , hắn ngủ rất sâu ,
thế cho nên ngay cả hạ Hoàng Tuyền chạy tới bên giường đều không có phát hiện,
cô quơ quơ, lại quơ quơ, xác định hắn thật sự ngủ say , cúi xuống giúp hắn đắp
chăn , lại lén lút chạy trở về , nhẹ nhàng nhảy lên giường Thương Bích Lạc ngồi
.
Thương Bích Lạc như mọi hôm mặc áo ngủ dựa vào đầu giường đọc sách , sợi tóc đen
dưới ánh đèn phá lệ nhìn rất mềm mại , có thể vì có chút dài nên tóc bên phải
bị hắn vén ra sau tai , bàn tay cầm bộ sách dày ngón tay thon dài , đốt ngón rõ
ràng , xung quanh tràn ngập phong độ của người chí thức
.
"Có việc?" Không thể phủ nhận, trong lòng thương boss giờ phút này không hề
thoải mái
.
"Vô nghĩa, không có việc gì tôi lại đây để làm chi?" Giống hắn đều đang
mặc áo ngủ hạ Hoàng Tuyền cho hắn một cái xem thường, lại ngửi ngửi hắn rồi sau
đó hừ nhẹ ra tiếng :" Để sát vào như vậy ngửi thấy thối chết !" Không hề nghi
ngờ,cô vẫn ghi hận chuyện ban ngày
.
"............"
Nhưng vào lúc này, cô lén lút lấy ra dưới gối đầu laptop , đến bên tại Thương
Bích Lạc nhẹ nhàng nói :" Tôi lấy trộm trong thư phòng ra đó , lợi hại không
?
Cô nói gần sát bên tai , hơi thở làm hắn hơi ngứa , càng mang theo một loại cảm
giác mê
hoặc.
Nhưng là. . . . . . Không được, bây giờ còn không phải thời
điểm.
Ngón tay Thương Bích Lạc yên lặng không tiếng động nắm chặt lại , rũ mắt xuống
,ngọn đèn chiếu xuống lông mi tinh mịn tạo ra một tầng bóng râm , hắn đột nhiên
mở miệng hỏi: "Cô muốn biết nguyên nhân Ngôn Tất Hành kì lại phải không
?"
"Đương nhiên a!" Cho dù đi nữa thì hắn cũng là đội hữu của cô , chỉ có thể để cô
khi dễ !
"Vậy tại sao khi nãy lại không nói cho Tô Gíac biết vậy ?" Về chuyện hắn có thể
thoi dõi toàn bộ thành thị này
.
"A?" Hạ Hoàng Tuyền kinh ngạc nghiêng nghiêng đầu , :" Không phải anh không muốn
những người khác biết ah ?" Cô cảm thấy mình sẽ không nghĩ sai ý hắn
............Chẳng lẽ thực nghĩ sai
rồi?
"Đông!"
"Thùng
thùng!"
. . . . .
.
Thương Bích Lạc hít một hơi thật sâu , rồi sau đó chậm rãi phun ra , vươn tay,
đẩy tai của cô ra
.
"Gần quá , quá ầm ĩ
"
"Này "
-- này ngu xuẩn, sao không thể thành thành thật thật làm con mồi
sao?
-- người nầy, thật sự là thích ăn đánh , làm sao bây
giờ?
Luôn luôn sẽ có vài người như vậy , suy nghĩ không bao giờ sẽ theo một
đường.
Thứ Năm, 16 tháng 6, 2016
CÕNG BOSS ĐẾN HẠN CUỐI CHƯƠNG 47
CHƯƠNG 47: TÔI YÊU EM
Sau khi tự mình quyết định , Hạ Hoàng Tuyền cứ như vậy ngồi dựa vào chân tường , không hề nhúc nhích nhìn chằm chằm Thương Bích Lạc , giống như cứ nhìn hắn như vậy là có thể nhìn ra đóa hoa vậy.
Thương boss có tố chất tâm lý thật là tốt , bị nhìn chăm chú lâu như vậy mà vẫn không hề bị ảnh hưởng ,nên làm gì thì vẫn cứ làm , sau khi hoàn thành công việc ,tùy tay chuyển màn hình , đột nhiên mở miệng nói: "Hoàng Tuyền."
"Có việc gì ?" Hạ Hoàng Tuyền theo thói quen hỏi lại một câu , rồi sau đó bổ sung ," Đừng kêu thân thiết như vậy , tôi với anh không thân thiết đến vậy , cám ơn !"
"Cùng tôi kết giao như thế nào?"
"Hả............Hả ?"Tay Hạ Hoàng Tuyền đang cầm đao bị trượt , đao trong nháy mắt đổ sang một bên , cô giờ phút này cũng không bận tâm đến nó nữa , không thể tin vào tai mình , ngoáy lỗ tai , là xuất hiện ảo giác sao ?
Tử khí nhiều lên làm ảnh hưởng đến thính giác sao ?
Không thì tại sao cô lại nghe thấy lời nói không thể tưởng tượng được này?
"Cô không có nghe lầm "Thương Bích Lạc như không thấy lời nói của mình làm cô thấy chấn động nhiều thế nào ,như trước lạnh nhạt xác định lời nói.
"Chờ. . . . . . Từ từ. . . . . ." Hạ Hoàng Tuyền nhảy người lên, trường đao theo động tác nhảy người lên này của cô hoàn toàn rơi trên mặt đất," Anh vừa mới nói cái gì ? Có thể nói lại lần nữa không ?"Càng nghĩ càng thấy đây nhất định là vì nghe nhầm , nhất định là anh ta nói :"Cùng tôi giao | vĩ" -- phi! Phải là"Cùng tôi tưới nước" linh tinh gì đó đi ha ha ha , dù là như thế nào cũng nhất định là không phải cùng hắn .....
"Cùng tôi kết giao như thế nào?" Thương Bích Lạc vừa nói, một bên quay xe lăn lại , nhìn chăm chú vào cô vì quá khiếp sợ mà trợn mắt há hốc mồm , tâm trạng không hiểu vì sao lại thấy vô cùng thoải mái ,"Có cần tôi lặp lại một lần nữ không?"
"! ! !"Sau hơn nửa ngày, Hạ Hoàng Tuyền mới khép lại được miệng , tìm lại được giọng nói của mình ,"Không cần.........vấn đề không phải ở đây ! Anh lại nổi lên cơn điên gì đây?"
Thương Bích Lạc hơi nghiêng đầu , mỉm cười đứng lên :"Tôi nghĩ tôi không có vấn đề gì về thần kinh cả"
"............Vậy anh có biết mình đang nói cái gì không ?"
"Tôi rất chân thành muốn cùng cô kết giao"Hai bàn tay với những khớp xương rõ ràng của Thương Bích Lạc đặt trên đầu gối, giọng nói nghe thật sự nghiêm túc ," trực tiếp nói muốn kết giao với cô còn tốt hơn là mập mờ không rõ đi "
"...........Này!" Chú ý tiết tháo được không? ! Hạ Hoàng Tuyền đối với việc hắn không thèm để ý sĩ diện quả thật không biết nói gì cho tốt, chỉ có thể đem đề tài vòng vo chuyển đến :"Lý do đâu?"Đột nhiên nói đến việc này , hơn nữa còn không có một chút gì là đùa giỡn , ít nhất cô không cảm thấy được .
Nhưng mà , sự việc tại sao lại phát triển đến một bước này , cô trước đó không hề thấy được một chút dấu hiệu nào ?
"Ah " Thương Bích Lạc cúi đầu tự hỏi một lát, ngẩng đầu nói, " Vì ảnh hưởng của quá khứ tôi có bệnh sạch sẽ , tôi bình thường không hề tiếp xúc với phái nữ , cô là cô gái duy nhất tôi khồn cảm thấy chán ghét , lý do này đối với cô đã đủ chưa?"
"..............Khi còn bé gặp phải ?"Em gái Hoàng Tuyền lúc này đã sợ ngây người , cô nằm mơ cũn không thể ngờ được Thương boss sẽ chủ động nói về quá khứ của mình , trên thế giới này ngoài hắn thì chỉ có cô là người hiểu rõ nhất nó cẩu huyết ra sao ........Đơn giản mà nói , về diện mạo dáng người , cùng phương diện tư duy thì hắn chính là con ruột của mẹ , nhưng những gì phải trải qua thì ............Hắn là con ghẻ không thể nghi ngờ !
Mẹ hắn vì sinh hắn mà mất , cho nên trước kia cô từng đoán rằng anh đối với những người con gái dịu có ấn tượng tốt hơn, sau chuyện đó còn có rất nhiều chuyện khác , tỷ như mẹ kế ngược đãi hắn a, ở nhà trẻ thì bị cô giáo bắt cóc a, học tiểu học thì bị kẻ thù của cha lấy xe đâm a , khi học trung học đối với một giáo viên thật lòng tôn kính lại là một kẻ biến thái , đã bị cảnh sát bắt khi đang chuẩn bị xuống tay với hắn a ...v....v...Về sau còn có rất nhiều , khi nàng đọc truyện còn hoài nghi tất cả những ý xấu trên đời đều tập hợp trên người tác giả , sau đó trút tất cả lên đầu Thương Bích Lạc -cũng vì những sự kiện đó mà chân hắn mới biến thành như bây giờ , cho nên hắn chán ghét phái nữ cũng rất bình thường.
Nhưng là !
Hiện giờ sao tự nhiên hắn lại nói như vậy ?
Còn hỏi cô lý do như vậy đã đủ chưa
"Anh không bài xích đụng vào tôi là bởi vì ................." Là bởi vì hệ thống cài đặt đi ? Nếu cứ chạm nhau liền ghê tởm , cô làm sao có thể mang hắn chạy chốn , nhưng không thể nói thẳng ra điều này , Hạ Hoàng Tuyền do dự một lát cắn răng nói :" Là bởi vì anh luôn xem tôi là nam nhân đi ? "
Nhất ngôn ký xuất ( một lời nói ra ) ,nháy mắt vẻ mặt Thương Bích Lạc trở lên vô cùng vi diệu , hắn nheo mắt lại cao thấp đánh giá Hạ Hoàng Tuyền một phen , khóe miệng gợi lên,cười đến thật đáng giận :" Tuy rằng dáng người kém chút , nhưng tôi vẫn phân biệt được nam nữ"
"................" Muốn chết! ! ! Hạ Hoàng Tuyền một bước xa xông lên túm lấy áo của Thương Bích Lạc liều mạng lắc : " Anh quả thật là muốn chết ?! Sớm biết thế này tôi nên đem anh bán đi thì hơn !" Không hề nghi ngờ, cô lại nghĩ đến hồng tỷ cúp D , hiện giờ hối hận không kịp a .
Tuy Thương Bích Lạc bị lắc như vậy có chút tái nhọt , nhưng lại như trước vô cùng bình tĩnh vươn tay , xoa nơi tay Hại Hoàng Tuyền đang cầm :" Cá nhân tôi cho rằng chúng ta thật thích hợp ."
".............." Từ nơi tay hắn cầm , da gà đua nhau lan ra khắp toàn thân ,vẫn là lần đầu tiên khi Hạ Hoàng Tuyền cùng hắn tiếp xúc có loại cảm giác này , cô giống như bị lửa thiêu vội vang bỏ tay ra , lùi về sau hai bước , :" Vì sao thích hợp ?"
"Có lẽ cô không chú ý tới " Thương Bích Lạc chẫm rãi chỉnh lại quần áo , " Cô ít khi chủ động đi thân cận người khác , trừ tôi ra -tuy rằng hành động có chút thô lỗ "
".........Đó là bởi vì anh không có biện pháp phản kháng được không ?" Đây là vì trên đường đã thành thói quen thôi , không thể nói nên được điều gì .
"Không ai có thể phản kháng lại cô , hơn nữa cô không thể phủ nhận ," Khuỷu tay Thương Bích Lạc chống xe lăn ,đỡ má nở nụ cười " Cô đối với tôi làm như vậy cũng có cảm giác , không phải sao ?"
" Đừng tùy tiện nói ra những lời biến thái như vậy được không ?" Loại M đến cực điểm trong lời nói này là chuyện gì xảy ra ? Thật là đáng sợ .Nam nhân của tôi là nhân vật phản diện ! Cô bị dọa sợ đến từ nay về sau cũng không dám đập hắn nữa ! Mặc dù mỗi lần đập hắn thật sự có khoái cảm , nhưng cô tuyệt đốámẽ không thừa nhận :" Hơn nữa tôi cảm thấy chúng ta không phải người đi chung môt đường !"
" Ah ! Vậy đó là ai ?" Thương Bích Lạc dù đang bận vẫn ung dung nhìn cô , giống như nhất định phải nghe được cô nói ra cái tên .
Hạ Hoàng Tuyền sửng sốt, Đúng vậy a, đó là ai ? Loại thời điểm này cần tìm một tên sơn dương thế tội , hồi tưởng lại những nam nhân nhận thức được ở thế giới này , cô bi ai phát hiện thật không có nhiều đường sống để lựa chọn , tính đi tính lại cũng chỉ có hai , như vậy chỉ có thể nói là :" Ngôn Tất Hành " Dù sao hắn cũng không có ở nhà , tạm thời cứ đổ cho hắn chắc sẽ không sao ........ Ước chừng!
"Chuyện gì a muội tử? !" Người nào đó đột nhiên đang lúc lăn tiến vào.
"...................."
"..................."
"Chuyện gì a?"
"Cái kia. . . . . ." Ngôn Tất Hành nhìn trái nhìn trái phải xung quanh :" Vừa mới vào cửa chợt nghe có người gọi , có phải cô không ?"
"........Phải " Hạ Hoàng Tuyền nhìn nửa ngày , tuy cảm thấy khó có thể mở miệng , nhưng trước cứ giải quyết Thương Bích Lạc đã , sao sánh ra thì Ngôn Tất Hành dễ giải quyết hơn, vì thế rốt cuộc quyết tâm nói câu " Tôi cảm thấy tính cách chúng ta rất hợp nhau , anh có cảm thấy như thế không ?"
"Phải ......." Ngôn Tất Hành vừa nói vừa giơ ngón cái lên , đột nhiên sau đó chống lại một đôi mắt như lạnh giá đã ngàn năm , hắn là người thông minh , vì vậy yên lặng đem ngón tay bỏ xuống "Có lẽ không quá hợp............."
" Hả ?" Hạ Hoàng Tuyền nheo mắt .
"........." Ngôn Tất Hành lệ rơi đầy mặt , đây quả thực là băng hỏa lưỡng trọng thiên a , đang chơi trò gì vậy ! Tiểu tình lữ cãi nhau tại sao hắn lại trở thành vật hi sinh thế này , thời điểm này lên bảo mệnh trước a ! Vì thế tenn này quyết đoán đỡ lấy cái trán :"Ai nha ai nha, đầu của tôi đột nhiên đau quá, không được không được. . . . . ." Nói xong ôm đầu ngay tại chỗ lăn một vòng, lăn lộn , liền lăn thật xa .
Hạ Hoàng Tuyền nội tâm nôn một búng máu, người này sao có thể thế a !
Uốn éo đầu, lại chống lại ánh mắt dạt dào hứng thú đáng ghét ở kia , cứ giống như đang hỏi -cô còn gì để nói không ?
Còn có .............Từ từ !
Cô là một người thông minh , nhất định vừa nãy bị lú lẫn , lý do và vân vân không phải đã có sẵn sao ? Làm gì nghĩ muốn nhiều như vậy. Rốt cuộc lĩnh ngộ được , Hạ Hoàng Tuyền đứng lên nói : "Tôi cự tuyệt."
"Lý do?"
" Kết giao này nọ không phải cần có tình yêu , anh cảm thấy chúng ta lúc này có điều đó ah ?" Hắn mà nói có , cô thật muốn cười đến rụng răng
Rồi sau đó, răng hàm của cô liền thật sự rớt.
Bởi vì, Thương Bích Lạc nói: "Có."
"Hả ?"
Thương Bích Lạc nhếch khóe miệng mỉm cười , gương mặt tuấn mỹ hướng về phía cô , ánh mắt nhìn chăm chú , trong nháy mắt Hạ Hoàng Tuyền thật sự nhìn thấy ánh mắt của đối phương thật sự dịu dàng , rồi sao đó cô nghe thấy hắn nói :" Tôi thích em "
"..........." Hạ Hoàng Tuyền sửng sốt , hoàn toàn không biết bây giờ nên nói gì làm gì , không biết qua bao lâu mới tỉnh hồn lại , mặt có chút nóng , tim đập nhanh , nhưng cô biết đây là phản ứng sau khi bị thổ lộ , cô thật sự chưa từng nghĩ sẽ phát triển quan hệ của cô với hắn thành loại này .Cứu mạng , muốn cự tuyệt boss và vân vân áp lực thật lớn! Nhưng mà dù vậy, cô vẫn như trước nuốt nước miếng , cẩn thận mở miệng :" Tôi không ......."
"Nói như vậy là có thể đi?" Nàng lời còn chưa dứt, thương Bích Lạc đã mở lời , sắc mặt đổi còn nhanh hơn diễn viên.
Mới một giây đồng hồ, khuôn mặt phía trước từ thâm tình biến thành mặt than với tươi cười dối trá , cái này như là chuyển biến trong tranh châm biếm a ! Hỗn đản nam nhân thay đổi cũng quá nhanh đi ? Thế cho nên hạ Hoàng Tuyền trợn mắt há hốc mồm, hoàn toàn không biết nên nói cái gì mới tốt, hiện tại thấy may mắn vì vừa nãy còn chưa nói xong , nếu không nhất định dẽ bị cười nhạo .
Tên lừa gạt tình cảm của người khác này ,hỗn đản hỗn đản hỗn đản!
" Dù sao cô cũng nên xem xét lại đi " Thương Bích Lạc đưa ra lời tổng kết " Trừ bỏ tôi phỏng chừng cũng không ai có thể chịu được tính cách của cô ."
Hạ Hoàng Tuyền đ ánh mắt cơ hồ đã chết, đây là tình huống gì ? Cô , cô tính cách không tốt ? !
" Rốt cuộc ai mới là Tính cách không tốt ?!" Cô hô to lên .
Thương Bích Lạc bày ra khuôn mặt tươi cười ôn nhu, bao dung nói :" Không sao cả , cho dù tính cô xấu hơn nữa tôi cũng có thể nhận " Nhưng vào lúc này, ánh mắt của hắn đảo qua đồng hồ, lại trở lại với khuôn mặt than , " "Đã đến giờ , tôi còn có việc." Rồi sau đó hắn xoay người, cư nhiên thật sự bắt đầu làm việc.
"! ! !" Ta đi! Người nầy sẽ không thật sự có bệnh thần kinh đi? !
Hiện tại Hạ Hoàng Tuyền rối rắm đến cực điểm , đột nhiên bị yêu cầu kết giao và vân vân , đột nhiên bị thổ lộ và vân vân, ghê tởm nhất chính là,đột nhiên hắn nói :' Tôi thích em " Lúc đó cô còn cảm thấy lời hắn nói là thật , nhưng theo biểu hiện sao đó của tên khốn đó đã phủ nhận kết luận đó của cô , còn dám nói tính cách cô không tốt , cô thế nhưng còn cho rằng trước đấy hắn là thật lòng ,Ngay sau đó lại. . . . . . Lại lại lại lại lại! Vô số"Lại" phiền chết người!
Hắn. . . . . . Hắn rốt cuộc là nghĩ như thế nào a?
Cô lần đầu tiên bị chính trực giác sinh tồn của bản thân làm cho mê hoặc.
Thông qua máy tính nhìn những biểu hiện của Hạ Hoàng Tuyền , thương Bích Lạc hơi hơi gợi lên khóe miệng, không thể lý giải sao? Vậy đúng rồi, "Hắn thích cô" Đó là bí mật lớn nhất cùng con bài chưa lật , hiện giờ làm sao có thể hoàn toàn mở ra , nhưng trước tiên lấy ra để ngụy trang kết quả thật không tồi .
"Từ giờ trở đi, tôi một giây đồng hồ cũng sẽ không rời đi anh."
-- đây chính là chính cô nói trước, vậy không cần dễ dàng đổi ý.
Trong thời gian kế tiếp , mỗi giây mỗi phút đều tự hỏi - thích hay không thích , thiệt tình hay là giả ý. . . . . .
Những người ngốc như cô , thăn dò căn bản không dùng được , cho dù mơ hồ đã nhận ra cái gì, cũng sẽ lập tức đem nó vứt sau đầu .Hơn nữa , nếu như vậy thì quyền chủ động hoàn toàn nằm trong tay cô , với hắn như vậy xác suất thành công rất thấp , cũng mất rất nhiều thời gian .Kiên nhẫn hắn cũng không thiếu ,nhưng không thể chắc chắn cô có thể vào bẫy , trong khi hắn cành lún càng sâu , cô lại cảm thấy được bẫy rập mà chạy xa , chỉ để hắn một mình lún sâu thì không được .
Cho nên chẳng giống như bây giờ hoàn toàn đẩy ra, ngay từ đầu đã tự lấy bản thân làm mồi dụ cô tới bẫy rập , chẳng sợ ban đầu cô không có cảm giác với hắn , chẳng sợ để cô cho rằng tất cả chỉ là vui đùa , nhưng không thể nào ức chế được bản năng mà quan sát hắn , một lần lại một lần tự hỏi những câu hắn nói , một chút lại một chút thu thập tin tức của hắn , bất tri bất giác , không nhận thức được ............
Độ cong khóe miệng Thương Bích Lạc tăng lớn, trong lòng có chút vui sướng và đắc ý , đột nhiên mắt nhìn sang trái , ngay sau đó bụng truyền đến một trận đau nhức , không hề nghi ngờ , hắn lại ị đánh .
Ai làm cho tôi phiền lòng tôi liền cho hắn đau lòng - cô là người có suy nghĩ vô cùng đơn giản .
Mà giờ khắc này , người đang đau lòng rốt cục xác định - nghĩ muốn nuôi mãnh thú nhất định phải trả một cái giá thật lớn .
Sau khi tự mình quyết định , Hạ Hoàng Tuyền cứ như vậy ngồi dựa vào chân tường , không hề nhúc nhích nhìn chằm chằm Thương Bích Lạc , giống như cứ nhìn hắn như vậy là có thể nhìn ra đóa hoa vậy.
Thương boss có tố chất tâm lý thật là tốt , bị nhìn chăm chú lâu như vậy mà vẫn không hề bị ảnh hưởng ,nên làm gì thì vẫn cứ làm , sau khi hoàn thành công việc ,tùy tay chuyển màn hình , đột nhiên mở miệng nói: "Hoàng Tuyền."
"Có việc gì ?" Hạ Hoàng Tuyền theo thói quen hỏi lại một câu , rồi sau đó bổ sung ," Đừng kêu thân thiết như vậy , tôi với anh không thân thiết đến vậy , cám ơn !"
"Cùng tôi kết giao như thế nào?"
"Hả............Hả ?"Tay Hạ Hoàng Tuyền đang cầm đao bị trượt , đao trong nháy mắt đổ sang một bên , cô giờ phút này cũng không bận tâm đến nó nữa , không thể tin vào tai mình , ngoáy lỗ tai , là xuất hiện ảo giác sao ?
Tử khí nhiều lên làm ảnh hưởng đến thính giác sao ?
Không thì tại sao cô lại nghe thấy lời nói không thể tưởng tượng được này?
"Cô không có nghe lầm "Thương Bích Lạc như không thấy lời nói của mình làm cô thấy chấn động nhiều thế nào ,như trước lạnh nhạt xác định lời nói.
"Chờ. . . . . . Từ từ. . . . . ." Hạ Hoàng Tuyền nhảy người lên, trường đao theo động tác nhảy người lên này của cô hoàn toàn rơi trên mặt đất," Anh vừa mới nói cái gì ? Có thể nói lại lần nữa không ?"Càng nghĩ càng thấy đây nhất định là vì nghe nhầm , nhất định là anh ta nói :"Cùng tôi giao | vĩ" -- phi! Phải là"Cùng tôi tưới nước" linh tinh gì đó đi ha ha ha , dù là như thế nào cũng nhất định là không phải cùng hắn .....
"Cùng tôi kết giao như thế nào?" Thương Bích Lạc vừa nói, một bên quay xe lăn lại , nhìn chăm chú vào cô vì quá khiếp sợ mà trợn mắt há hốc mồm , tâm trạng không hiểu vì sao lại thấy vô cùng thoải mái ,"Có cần tôi lặp lại một lần nữ không?"
"! ! !"Sau hơn nửa ngày, Hạ Hoàng Tuyền mới khép lại được miệng , tìm lại được giọng nói của mình ,"Không cần.........vấn đề không phải ở đây ! Anh lại nổi lên cơn điên gì đây?"
Thương Bích Lạc hơi nghiêng đầu , mỉm cười đứng lên :"Tôi nghĩ tôi không có vấn đề gì về thần kinh cả"
"............Vậy anh có biết mình đang nói cái gì không ?"
"Tôi rất chân thành muốn cùng cô kết giao"Hai bàn tay với những khớp xương rõ ràng của Thương Bích Lạc đặt trên đầu gối, giọng nói nghe thật sự nghiêm túc ," trực tiếp nói muốn kết giao với cô còn tốt hơn là mập mờ không rõ đi "
"...........Này!" Chú ý tiết tháo được không? ! Hạ Hoàng Tuyền đối với việc hắn không thèm để ý sĩ diện quả thật không biết nói gì cho tốt, chỉ có thể đem đề tài vòng vo chuyển đến :"Lý do đâu?"Đột nhiên nói đến việc này , hơn nữa còn không có một chút gì là đùa giỡn , ít nhất cô không cảm thấy được .
Nhưng mà , sự việc tại sao lại phát triển đến một bước này , cô trước đó không hề thấy được một chút dấu hiệu nào ?
"Ah " Thương Bích Lạc cúi đầu tự hỏi một lát, ngẩng đầu nói, " Vì ảnh hưởng của quá khứ tôi có bệnh sạch sẽ , tôi bình thường không hề tiếp xúc với phái nữ , cô là cô gái duy nhất tôi khồn cảm thấy chán ghét , lý do này đối với cô đã đủ chưa?"
"..............Khi còn bé gặp phải ?"Em gái Hoàng Tuyền lúc này đã sợ ngây người , cô nằm mơ cũn không thể ngờ được Thương boss sẽ chủ động nói về quá khứ của mình , trên thế giới này ngoài hắn thì chỉ có cô là người hiểu rõ nhất nó cẩu huyết ra sao ........Đơn giản mà nói , về diện mạo dáng người , cùng phương diện tư duy thì hắn chính là con ruột của mẹ , nhưng những gì phải trải qua thì ............Hắn là con ghẻ không thể nghi ngờ !
Mẹ hắn vì sinh hắn mà mất , cho nên trước kia cô từng đoán rằng anh đối với những người con gái dịu có ấn tượng tốt hơn, sau chuyện đó còn có rất nhiều chuyện khác , tỷ như mẹ kế ngược đãi hắn a, ở nhà trẻ thì bị cô giáo bắt cóc a, học tiểu học thì bị kẻ thù của cha lấy xe đâm a , khi học trung học đối với một giáo viên thật lòng tôn kính lại là một kẻ biến thái , đã bị cảnh sát bắt khi đang chuẩn bị xuống tay với hắn a ...v....v...Về sau còn có rất nhiều , khi nàng đọc truyện còn hoài nghi tất cả những ý xấu trên đời đều tập hợp trên người tác giả , sau đó trút tất cả lên đầu Thương Bích Lạc -cũng vì những sự kiện đó mà chân hắn mới biến thành như bây giờ , cho nên hắn chán ghét phái nữ cũng rất bình thường.
Nhưng là !
Hiện giờ sao tự nhiên hắn lại nói như vậy ?
Còn hỏi cô lý do như vậy đã đủ chưa
"Anh không bài xích đụng vào tôi là bởi vì ................." Là bởi vì hệ thống cài đặt đi ? Nếu cứ chạm nhau liền ghê tởm , cô làm sao có thể mang hắn chạy chốn , nhưng không thể nói thẳng ra điều này , Hạ Hoàng Tuyền do dự một lát cắn răng nói :" Là bởi vì anh luôn xem tôi là nam nhân đi ? "
Nhất ngôn ký xuất ( một lời nói ra ) ,nháy mắt vẻ mặt Thương Bích Lạc trở lên vô cùng vi diệu , hắn nheo mắt lại cao thấp đánh giá Hạ Hoàng Tuyền một phen , khóe miệng gợi lên,cười đến thật đáng giận :" Tuy rằng dáng người kém chút , nhưng tôi vẫn phân biệt được nam nữ"
"................" Muốn chết! ! ! Hạ Hoàng Tuyền một bước xa xông lên túm lấy áo của Thương Bích Lạc liều mạng lắc : " Anh quả thật là muốn chết ?! Sớm biết thế này tôi nên đem anh bán đi thì hơn !" Không hề nghi ngờ, cô lại nghĩ đến hồng tỷ cúp D , hiện giờ hối hận không kịp a .
Tuy Thương Bích Lạc bị lắc như vậy có chút tái nhọt , nhưng lại như trước vô cùng bình tĩnh vươn tay , xoa nơi tay Hại Hoàng Tuyền đang cầm :" Cá nhân tôi cho rằng chúng ta thật thích hợp ."
".............." Từ nơi tay hắn cầm , da gà đua nhau lan ra khắp toàn thân ,vẫn là lần đầu tiên khi Hạ Hoàng Tuyền cùng hắn tiếp xúc có loại cảm giác này , cô giống như bị lửa thiêu vội vang bỏ tay ra , lùi về sau hai bước , :" Vì sao thích hợp ?"
"Có lẽ cô không chú ý tới " Thương Bích Lạc chẫm rãi chỉnh lại quần áo , " Cô ít khi chủ động đi thân cận người khác , trừ tôi ra -tuy rằng hành động có chút thô lỗ "
".........Đó là bởi vì anh không có biện pháp phản kháng được không ?" Đây là vì trên đường đã thành thói quen thôi , không thể nói nên được điều gì .
"Không ai có thể phản kháng lại cô , hơn nữa cô không thể phủ nhận ," Khuỷu tay Thương Bích Lạc chống xe lăn ,đỡ má nở nụ cười " Cô đối với tôi làm như vậy cũng có cảm giác , không phải sao ?"
" Đừng tùy tiện nói ra những lời biến thái như vậy được không ?" Loại M đến cực điểm trong lời nói này là chuyện gì xảy ra ? Thật là đáng sợ .Nam nhân của tôi là nhân vật phản diện ! Cô bị dọa sợ đến từ nay về sau cũng không dám đập hắn nữa ! Mặc dù mỗi lần đập hắn thật sự có khoái cảm , nhưng cô tuyệt đốámẽ không thừa nhận :" Hơn nữa tôi cảm thấy chúng ta không phải người đi chung môt đường !"
" Ah ! Vậy đó là ai ?" Thương Bích Lạc dù đang bận vẫn ung dung nhìn cô , giống như nhất định phải nghe được cô nói ra cái tên .
Hạ Hoàng Tuyền sửng sốt, Đúng vậy a, đó là ai ? Loại thời điểm này cần tìm một tên sơn dương thế tội , hồi tưởng lại những nam nhân nhận thức được ở thế giới này , cô bi ai phát hiện thật không có nhiều đường sống để lựa chọn , tính đi tính lại cũng chỉ có hai , như vậy chỉ có thể nói là :" Ngôn Tất Hành " Dù sao hắn cũng không có ở nhà , tạm thời cứ đổ cho hắn chắc sẽ không sao ........ Ước chừng!
"Chuyện gì a muội tử? !" Người nào đó đột nhiên đang lúc lăn tiến vào.
"...................."
"..................."
"Chuyện gì a?"
"Cái kia. . . . . ." Ngôn Tất Hành nhìn trái nhìn trái phải xung quanh :" Vừa mới vào cửa chợt nghe có người gọi , có phải cô không ?"
"........Phải " Hạ Hoàng Tuyền nhìn nửa ngày , tuy cảm thấy khó có thể mở miệng , nhưng trước cứ giải quyết Thương Bích Lạc đã , sao sánh ra thì Ngôn Tất Hành dễ giải quyết hơn, vì thế rốt cuộc quyết tâm nói câu " Tôi cảm thấy tính cách chúng ta rất hợp nhau , anh có cảm thấy như thế không ?"
"Phải ......." Ngôn Tất Hành vừa nói vừa giơ ngón cái lên , đột nhiên sau đó chống lại một đôi mắt như lạnh giá đã ngàn năm , hắn là người thông minh , vì vậy yên lặng đem ngón tay bỏ xuống "Có lẽ không quá hợp............."
" Hả ?" Hạ Hoàng Tuyền nheo mắt .
"........." Ngôn Tất Hành lệ rơi đầy mặt , đây quả thực là băng hỏa lưỡng trọng thiên a , đang chơi trò gì vậy ! Tiểu tình lữ cãi nhau tại sao hắn lại trở thành vật hi sinh thế này , thời điểm này lên bảo mệnh trước a ! Vì thế tenn này quyết đoán đỡ lấy cái trán :"Ai nha ai nha, đầu của tôi đột nhiên đau quá, không được không được. . . . . ." Nói xong ôm đầu ngay tại chỗ lăn một vòng, lăn lộn , liền lăn thật xa .
Hạ Hoàng Tuyền nội tâm nôn một búng máu, người này sao có thể thế a !
Uốn éo đầu, lại chống lại ánh mắt dạt dào hứng thú đáng ghét ở kia , cứ giống như đang hỏi -cô còn gì để nói không ?
Còn có .............Từ từ !
Cô là một người thông minh , nhất định vừa nãy bị lú lẫn , lý do và vân vân không phải đã có sẵn sao ? Làm gì nghĩ muốn nhiều như vậy. Rốt cuộc lĩnh ngộ được , Hạ Hoàng Tuyền đứng lên nói : "Tôi cự tuyệt."
"Lý do?"
" Kết giao này nọ không phải cần có tình yêu , anh cảm thấy chúng ta lúc này có điều đó ah ?" Hắn mà nói có , cô thật muốn cười đến rụng răng
Rồi sau đó, răng hàm của cô liền thật sự rớt.
Bởi vì, Thương Bích Lạc nói: "Có."
"Hả ?"
Thương Bích Lạc nhếch khóe miệng mỉm cười , gương mặt tuấn mỹ hướng về phía cô , ánh mắt nhìn chăm chú , trong nháy mắt Hạ Hoàng Tuyền thật sự nhìn thấy ánh mắt của đối phương thật sự dịu dàng , rồi sao đó cô nghe thấy hắn nói :" Tôi thích em "
"..........." Hạ Hoàng Tuyền sửng sốt , hoàn toàn không biết bây giờ nên nói gì làm gì , không biết qua bao lâu mới tỉnh hồn lại , mặt có chút nóng , tim đập nhanh , nhưng cô biết đây là phản ứng sau khi bị thổ lộ , cô thật sự chưa từng nghĩ sẽ phát triển quan hệ của cô với hắn thành loại này .Cứu mạng , muốn cự tuyệt boss và vân vân áp lực thật lớn! Nhưng mà dù vậy, cô vẫn như trước nuốt nước miếng , cẩn thận mở miệng :" Tôi không ......."
"Nói như vậy là có thể đi?" Nàng lời còn chưa dứt, thương Bích Lạc đã mở lời , sắc mặt đổi còn nhanh hơn diễn viên.
Mới một giây đồng hồ, khuôn mặt phía trước từ thâm tình biến thành mặt than với tươi cười dối trá , cái này như là chuyển biến trong tranh châm biếm a ! Hỗn đản nam nhân thay đổi cũng quá nhanh đi ? Thế cho nên hạ Hoàng Tuyền trợn mắt há hốc mồm, hoàn toàn không biết nên nói cái gì mới tốt, hiện tại thấy may mắn vì vừa nãy còn chưa nói xong , nếu không nhất định dẽ bị cười nhạo .
Tên lừa gạt tình cảm của người khác này ,hỗn đản hỗn đản hỗn đản!
" Dù sao cô cũng nên xem xét lại đi " Thương Bích Lạc đưa ra lời tổng kết " Trừ bỏ tôi phỏng chừng cũng không ai có thể chịu được tính cách của cô ."
Hạ Hoàng Tuyền đ ánh mắt cơ hồ đã chết, đây là tình huống gì ? Cô , cô tính cách không tốt ? !
" Rốt cuộc ai mới là Tính cách không tốt ?!" Cô hô to lên .
Thương Bích Lạc bày ra khuôn mặt tươi cười ôn nhu, bao dung nói :" Không sao cả , cho dù tính cô xấu hơn nữa tôi cũng có thể nhận " Nhưng vào lúc này, ánh mắt của hắn đảo qua đồng hồ, lại trở lại với khuôn mặt than , " "Đã đến giờ , tôi còn có việc." Rồi sau đó hắn xoay người, cư nhiên thật sự bắt đầu làm việc.
"! ! !" Ta đi! Người nầy sẽ không thật sự có bệnh thần kinh đi? !
Hiện tại Hạ Hoàng Tuyền rối rắm đến cực điểm , đột nhiên bị yêu cầu kết giao và vân vân , đột nhiên bị thổ lộ và vân vân, ghê tởm nhất chính là,đột nhiên hắn nói :' Tôi thích em " Lúc đó cô còn cảm thấy lời hắn nói là thật , nhưng theo biểu hiện sao đó của tên khốn đó đã phủ nhận kết luận đó của cô , còn dám nói tính cách cô không tốt , cô thế nhưng còn cho rằng trước đấy hắn là thật lòng ,Ngay sau đó lại. . . . . . Lại lại lại lại lại! Vô số"Lại" phiền chết người!
Hắn. . . . . . Hắn rốt cuộc là nghĩ như thế nào a?
Cô lần đầu tiên bị chính trực giác sinh tồn của bản thân làm cho mê hoặc.
Thông qua máy tính nhìn những biểu hiện của Hạ Hoàng Tuyền , thương Bích Lạc hơi hơi gợi lên khóe miệng, không thể lý giải sao? Vậy đúng rồi, "Hắn thích cô" Đó là bí mật lớn nhất cùng con bài chưa lật , hiện giờ làm sao có thể hoàn toàn mở ra , nhưng trước tiên lấy ra để ngụy trang kết quả thật không tồi .
"Từ giờ trở đi, tôi một giây đồng hồ cũng sẽ không rời đi anh."
-- đây chính là chính cô nói trước, vậy không cần dễ dàng đổi ý.
Trong thời gian kế tiếp , mỗi giây mỗi phút đều tự hỏi - thích hay không thích , thiệt tình hay là giả ý. . . . . .
Những người ngốc như cô , thăn dò căn bản không dùng được , cho dù mơ hồ đã nhận ra cái gì, cũng sẽ lập tức đem nó vứt sau đầu .Hơn nữa , nếu như vậy thì quyền chủ động hoàn toàn nằm trong tay cô , với hắn như vậy xác suất thành công rất thấp , cũng mất rất nhiều thời gian .Kiên nhẫn hắn cũng không thiếu ,nhưng không thể chắc chắn cô có thể vào bẫy , trong khi hắn cành lún càng sâu , cô lại cảm thấy được bẫy rập mà chạy xa , chỉ để hắn một mình lún sâu thì không được .
Cho nên chẳng giống như bây giờ hoàn toàn đẩy ra, ngay từ đầu đã tự lấy bản thân làm mồi dụ cô tới bẫy rập , chẳng sợ ban đầu cô không có cảm giác với hắn , chẳng sợ để cô cho rằng tất cả chỉ là vui đùa , nhưng không thể nào ức chế được bản năng mà quan sát hắn , một lần lại một lần tự hỏi những câu hắn nói , một chút lại một chút thu thập tin tức của hắn , bất tri bất giác , không nhận thức được ............
Độ cong khóe miệng Thương Bích Lạc tăng lớn, trong lòng có chút vui sướng và đắc ý , đột nhiên mắt nhìn sang trái , ngay sau đó bụng truyền đến một trận đau nhức , không hề nghi ngờ , hắn lại ị đánh .
Ai làm cho tôi phiền lòng tôi liền cho hắn đau lòng - cô là người có suy nghĩ vô cùng đơn giản .
Mà giờ khắc này , người đang đau lòng rốt cục xác định - nghĩ muốn nuôi mãnh thú nhất định phải trả một cái giá thật lớn .
Thứ Ba, 7 tháng 6, 2016
CÕNG BOSS ĐẾN HẠN CUỐI CHƯƠNG 46
Chương 46: tôi nhảy cô cũng phải nhảy
Bị hôn bị hôn bị hôn. . . . . . ! ! !
Thương Bích Lạc, Thương boss tên hỗn đản
.........!!!
Hắn như thế nào lại có thể hôn , như thế nào lại dám hôn
....................!!!
Trong đầu Hạ Hoàng Tuyền ầm một tiếng nổ vang,bởi lượng thông tin qua
nhiều,trong khoảng thời gian ngắn CPU của não bị qúa tải, cả người đều không kịp
phản ứng ......Khi lấy lại tinh thần , Thương Bích Lạc đã hơi lùi lại về phía
sau , chóp mũi hai người kề sát vào nhau,mặt không chút thay đổi nói :"Hôn tốt
lắm , cô có muốn thử thêm một lần nữa
không?"
".............."Nằm , nằm mơ ! Tại sao tên này có thể vô sỉ như vậy
?!
Như nhìn thấu suy nghic trong lòng cô , Thương Bích Lạc lại mở miệng , thần sắc
lạnh nhạt nói ra một câu càng thêm kích thích người khác : "Đúng vậy a, tôi
yêu cô chết mất, cô có muốn hay không hiện tại. . . . .
."
"Câm miệng "Bởi vì cô đang ngồi ở trên bàn , Hạ Hoàng Tuyền theo bản năng lên
gối , sau đó cánh tạy bất ngờ hạ xuống một cú nện , miệng lặp đi lặp lại lời nói
giận dữ : "Câm miệng câm miệng câm miệng câm miệng câm miệng câm miệng câm miệng
a! ! !"
Cổ tay đột nhiên bị nắm giữ
.
Tay Hạ Hoàng Tuyền run lên , theo bản năng bắt đầu giãy ra, lúc này lại nghe
Thương Bích Lạc nói , hắn nói : " Không phải cô bảo tôi làm sao
?"
".........."Bỗng nhiên Hạ Hoàng Tuyền dừng động tác giữa không trung , có chút
không hài lòng , lời nàng nói đó , là nói giỡn có được không ? Ai biết tên này
lại coi là thật mà thật sự hôn chứ !Người mắc bệnh sạch sẽ làm như vậy có thể so
với người bình thường tự nhiên bị ngã vào hố phân , làm người khác không thể
tưởng tượng nổi được !Từ từ..........Bản thân lại so sánh kiểu gì vậy ? Phi phi
phi , cô mới không phải hố phân
đâu!
Thương Bích Lạc ngẩng đầu , ánh mắt lợi hại nhìn thẳng vào cô, giống như chim
ưng nhìn chằm chằm vào con mồi của mình , không bỏ qua bất cứ một biểu cảm nào
trên mặt cô dù nhỏ nhất , lần nữa mở miệng hỏi :"Cô tức giận
?"
Chẳng biết tại sao , Hạ Hoàng Tuyền cảm thấy trong ánh mắt đang nhìn bản thân
của Thương Bích Lạc bao hàm một cái gì đó làm cho cô có chút sợ hãi , nhưng cảm
giác kia chỉ lướt qua trong giây lát, nhanh như đó chỉ là ảo
giác.
Cô sợ run ,một lát sau khi kịp phản ứng , dùng mu bàn tay còn lại không bị nắm
lấy chùi đôi môi, động tác vừa nhanh vừa mạnh như muốn đem đôi môi cọ hỏng , hơn
nửa ngày mới dừng lại động tác , nói :"Tôi không tức giận !" Tuy rằng vừa rồi có
hơi tức giận một chút , nhưng chuyện này nói đi nói lại cũng là cô sai , không
lên chết thì sẽ không phải chết , ai bảo cô chủ động khiêu khích hắn, ngờ đâu
hắn sẽ vì sĩ diện mà cố nhịn xuống sự ghê tởm của bản thân mà thực sự hôn
cô.
Hơn nữa lần trước cô cũng làm như vậy, bất quá một trả lại một , cũng tính là
hòa .
"Ồ?"
"Tóm lại !Chúng ta như thế này là hòa nhau!"Hạ Hoàng Tuyền vừa nói vừa rút lại
cánh tay đang bị nắm chặt , hơi cau mày , từ trên bàn nhảy xuống cũng không
quay đầu lại mà rời đi, có vài phần ý tứ hàm xúc làm sai chuyện chạy chối
chết
Hòa nhau ?
Con ngươi đen thâm trầm của Thương Bích Lạc che kín vẻ lo lắng , bàn tay chậm
rãi xiết chặt tay vịn xe lăn , làm bàn tay nổi lên gân xanh-cô thật sự không để
ý dù chỉ một chút , ngay cả khi hắn dùng giọng điệu như chỉ để hoàn thành nhiệm
vụ nói chuyện với cô. Phản ứng theo bản năng có thể làm lộ ra suy nghĩ thật sự
của một người , nếu một cô gái để ý một chàng trai , dù chỉ có một chút thôi ,
thì dù cô gái không nhận ra được tình cảm của mình cũng sẽ không có những phản
ứng như vừa rồi
.
Cô không có tức giận, thậm chí ngay cả một chút ngượng ngùng đều không có, nhiều
lắm là cảm thấy hơi kinh ngạc cùng với bị mạo phạm , thậm chí có thể dễ dàng nói
ra câu " Hòa nhau " như
vậy.
Như thế nào là hòa
nhau?
Không hề nghi ngờ , tại căn phòng không còn lại một chút vết tích của sự việc
vừa rôi, hắn đang lâm vào khốn cảnh (cảnh khốn cùng; cảnh khốn
khó)
Hắn tìm cách để thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn này , cứ nghĩ rằng theo thời gian
trôi qua sẽ thành công , cô lại nhảy ra , đào một cái hố to hơn cho hắn nhảy vào
,làm hắn càng lún càng sâu , sau đó mặt tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra
xoay người rời
đi.
Bất kể như thế nào , tại sao chỉ có một mình hắn ngồi đây rối rắm suy nghĩ ,
thật là làm người ta tức
giận.
Hạ Hoàng Tuyền, cô sống quá mức thoải mái rồi
.
Cùng lúc đó ,khuôn mặt Hạ Hoàng Tuyền xám xịt ra khỏi phòng rùng mình một cái ,
trong nháy mắt vừa rồi cơn ớn lạnh đó là ở đâu mà ra? Trời lạnh nên mặc thêm
quần áo ? Quên đi , tốt nhất nên ra ngoài đi dạo , không, phải đi đánh nhau cho
nóng người , gần đây ít tham gia , trải qua cố gắng không ngừng của cô , nhiệm
vụ một nghìn của cô đã hoàn thành tám trăm cái ,rất nhanh có thể thoát khỏi
nghèo khó làm giàu, hoàn thành nhiệm
vụ.
Nhưng cũng chính vào lúc này , thành phố W thậm chí cả nước khiếp sợ trước một
tin tức mới
.
" Ngày mai chính phủ sẽ ném bom quy mô lớn vào miền nam
."
Mục đích là tiêu diệt toàn bộ thây ma ở miền nam nước Viêm Hoàng ,tin tức đã
được Tô Gíac xác nhận , tuy biết rằng sữ sơm có một ngày như thế , nhưng khi Hạ
Hoàng Tuyền nghe được, trong lòng có chút không biết là tư vị gì .Cô còn như thế
, chứ nói gì đến những người luôn sinh sống ở miền nam
?
Tin tức vừa ra, nhất thời khiến cho một mảnh ồ
lên
Cuộc sống chính là như thế
.
Có thể vì biết tin tức này không thể dấu diếm được , chính phủ thông qua truyền
hình cung với những diễn đàn internet thông báo rộng rãi, đồng thời chỉ rõ
nguyên nhân và lợi ích , về phần những dân chúng miền nam , trừ những người có
thể đến thành phố W trong thời gian vừa rồi thì đã không còn ai có thể đến thành
phố W nữa, mà thông qua vệ tinh quan sát thấy rằng nhóm thây ma đang đi theo
đường mới , hầu hết chúng đều đang đi về hướng con sông ngăn cách giữa thành phố
W và miền nam, vì vậy đã ra phán đoán - thật sự đã không còn thời gian để chờ
đợi nữa .
Đối với tin tức này , hầu hết mọi người tỏ ra thấu hiểu và đồng ý , một số nhỏ
thì không đưa ra ý kiến , tự nhiên cũng có người phản đối , nhưng những lời phản
đối của họ như con sóng , chỉm nghỉm với những con sóng to hơn
.
Mười hai giờ ngay hôm sau , bắt đầu ném bom
.
Cho dù cách một con sông , không nhìn rõ một cái gì dân chúng vẫn tự phát tụ
tập ở bờ sông nhìn sang bên kia bờ
.
Hạ Hoàng Tuyền không đi , không hiểu tại sao , ngay lần đầu nghe được tin tức
ném bom , trong lòng cô liền tràn ngập bất an.Theo như mặt ngoài , cách này là
một cách thực hiện tốt - làm một lần nhàn cả đời , tuy rằng sẽ vì vậy mà miền
nam sẽ mất rất nhiều thời gian để khôn phục sức sống , nhưng ít nhất không cần
dùng mạng người đi tiêu diệt xác sống , nhưng sự việc chỉ đơn giản giản như vậy
thôi sao ?
Loại bất an này đã được chứng thực khi cuộc ném bom bắt đầu ở giây đầu tiên
.
[ Xác sống bắt đầu tiến hóa trung cấp
]
"Choang "
Cái chén trong tay Hạ
Hoàng Tuyền rơi xuống đất ngay khi giọng nói đó vang lên trong đầu , chuyện làm
cô kinh ngạc như vậy cũng không phải vì zombie tiến hóa , mà là nó mang đến ảnh
hưởn sâu xa hơn , đó chính là - ném bom tỏa ra nhiệt độ cao không những không
thể tiêu diệt zomie được
nữa , chúng tiến hóa cả về tốc độ và khứu giác so với zombie sơ cấp , cái gọi là
"trung cấp " không thể nghi nghờ là tiến hóa về chất , sự tiến hóa này sẽ mang
đến cho cúng sức mạnh như thế nào
?
Đừng lo lắng, trời không tuyệt đường người, Hạ Hoàng Tuyền hít một hơi thật sâu,
làm như vậy để ổn định tâm tình , khom lưng xuống muốn nhặt lên những mảnh vỡ
thủy tinh trên mặt đất , nhưng lại thấy được một việc càng làm cô khiếp sợ hơn
.
Nháy mắt ngón tay bị thủy tinh cắt qua
.
Cô lại không rảnh bận tâm đến điểm này , vội vàng đứng lên , chạy đến thư phòng
đẩy cửa ra
.
Thấy lại bị cô quấy nhiễu, Thương Bích Lạc nhíu mi lại, ngẩng đầu lên muốn nói
gì đó, nhưng trong nháy mắt bị sắc mặt trắng bệch của cô làm cho không biết nói
gì , ánh mắt ngược lại dừng ở nơi đầu ngón tay bị thương của
cô.
"Chuyện gì xảy
ra?"
Nhưng cô không có trả lời vấn đề của hắn , mà ánh mắt nhìn chăm chú trên người
hắn , tựa như nhìn thấy một chuyện vô cùng đáng
sợ.
Giây tiếp theo, Thương Bích Lạc mạnh mẽ đem sự chú ý đến màn hình máy tính đang
không ngừng xuất hiện những thông
tin.
Không có. . . . .
.
Không có. . . . .
.
Vẫn là không có. . . . .
.
Ngoài những tin tức có liên quan đến vụ ném bom không có gì đáng chú ý nữa , như
vậy , , đến tột cùng là cái gì làm cho cô sợ hãi như vậy
?
Đang trong lúc nghi hoặc , Hạ Hoàng Tuyền đi đến bên cạnh hắn , bước chân của cô
có chút phiêu hốt , cũng không kiện định như trước kia, Thương Bích Lạc quay
đầu :"Ngươi......"Lời còn chưa dứt , ngón tay dính máu của cô đã nắm lấy cằm hắn
, cô như muốn xác nhận một điều gì đó nên chăm chú nhìn vào hắn , không hề có
dấu hiệu cải thiện sắc mặt ,một lát sau , cô đột nhiên vươn tay kéo xuống cái
che mắt để xuống một bên , lại nhìn về phía hắn
.
Thương Bích Lạc để nàng muốn làm gì thì làm , trong lòng nghi hoặc lại càng thêm
sâu.
"Làm sao có thể như vậy
....."
Cô thì thào nói nhỏ phá vỡ bầu không khí yên tĩnh vốn có ,Thương Bích Lạc đột
nhiên nghĩ đến một vấn đề , thử dò hỏi :"Cô không phải lại có lời tiên đoán đấy
chứ ?"Tuy rằng vớ vẩn , nhưng cũng chỉ có thể suy nghĩ theo hướng này thôi
.
"........" Hạ Hoàng Tuyền buông tay
ra.
Nên nói với hắn như thế nào đây
?
Vừa rồi khi nhặt mảnh vỡ thủy tinh , cô phát hiện trên người mình tử khí màu đen
rất nhiều, bởi vì zombie tiến hóa , thành phố W trở nên nguy hiểm cho nên tử khí
càng dày đặc cũng không phải là có gì khó hiểu , nhưng vì cái gì
?
Vì cái gì tử khí trên người Thương Bích Lạc lại nhiều như thế
?
Gần như là gấp đôi cô, thậm chí chỉ cách người chết một đường phân cách
.
Đây đến cùng là vì nguyên nhân gì
?
Không, lần này lý do là không quan trọng, điều quan trọng là - cô chắc chắn
không thể để hắn chết!Hắn một khi chết đi, hi vọng quay trở về nhà của cô sẽ tan
thành mây khói
.
Hạ Hoàng Tuyền dần dần bình tĩnh lại , hít một hơi thật sâu, cô mở miệng hỏi
:"Ngươi có thể thông qua vệ tinh nhìn thấy tình hình miền nam bây giờ không ?
"
Thương Bích Lạc sửng sốt một giây, rồi sau đó vuốt cằm: "Có thể." Vừa nói,tay
hắn vừa thao tác rất nhanh trên bàn phím máy tính , chỉ sau một lát màn hình
xuất hiện vô số mảnh nhỏ , "Vị trí cụ thể
?"
"Xem vùng giáp với bờ sông " nơi này có thể nói là nơi zombie nhiều
nhất.
Một tiếng vang nhỏ , hình ảnh được phóng
to.
Đây là cảnh thượng của thành phố Y , bởi vì mới bị ném bom nên xuất hiện trên
màn hình là khói trắng dày đặc , cho dù cách một tầng màn hình cũng có thể cảm
nhận được từng đợt không khí nóng rực , từ một thành phố đông đúc phồn hóa đã
trở thành một đống đổ nát , đất đai phì nhiêu trở nên khô cằn , chỗ nào cũng là
một mảnh nhỏ không rõ là từ cái gì , có thể là xe cộ cũng có thể là từ nhà cửa
.........
Chỉ trong nháy mắt thậm chí Hạ Hoàng Tuyền sinh ra ảo giác đây mới chân chính là
tận thế .
Đất đai khô cằn và đống đổ nát , có một chút bụi đất lạ , ngẫu nhiên có thể thấy
trong đó có những khúc xương trắng loãn lẫn lộn , như là zombie bốc cháy còn sót
lại - rõ ràng là có hiệu quả .Như vậy , cái được gọi là tiến hóa là xuất hiện từ
đâu ?
Cô đột nhiên nghĩ đến , vừa rồi xuất hiện tin tức là : "zombie bắt đầu tiến hóa
lên trung cấp " , mà không phải là "zombie đã tiến hóa lên trung cấp " , như vậy
bây giờ còn chưa bắt đầu sao
?
"Cô đang tìm cái gì
?"
Câu hỏi của Thương Bích Lạc truyền đến
.
"Không có gì." Hạ Hoàng Tuyền khép hờ đâu mắt , nói ra quyết định của bản thân
:"Từ giờ trở đi, dù một giây đồng hồ tôi cũng không dời khỏi anh "( mình đổi
thành anh cho xuôi tai nhé
)
"............" Hô hấp của Thương Bích Lạc rối loạn , nhưng rất nhanh đã lấy
lại được bình tĩnh , cô nói những lời đó cũng không mang hàm nghĩa khác , " Tôi
cho rằng cũng không
cần."
"Có cần hay không không phải anh nói là được "Hạ Hoàng Tuyền nói xong liền đi
đến phía sau hắn , ngồi xuống ôm đao tựa vào tường "Tôi nói cần là cần
"
"................"
Bằng cách này , cô vô tình đào một cái hố. Một người đứng trên hố , nhảy hay
không nhảy , đó là câu hỏi , nhưng ......
Khóe miệng Thương
Bích Lạc chậm rãi gợi lên một chút tươi cười lạnh
lẽo.
Nếu không thể không nhảy cái hố này thì cũng không thể là một mình hắn nhảy
.


01:01
al48i6heard93@gmail.com