Dù
sao Ngu Ngọc cũng đã theo hắn ba năm, hơi nao nao rồi tiến lên nhẹ nhàng ôm lấy
cánh tay của hắn, nói:"Người ta không phải cố ý đâu, chẳng qua, chỉ là thấy mọi
chuyện trước mắt, có chút tức giận mà thôi…"
Tuy
là nói như vậy, nhưng trong lòng cô ta tức giận muốn chết, chẳng qua chỉ là một
bạt tai thôi mà, người phụ nữ nào bên cạnh Hoắc Thiên Kình lại không biết sự lợi
hại của Ngu Ngọc?
"Nhận
lỗi!" Hoắc Thiên Kình trầm giọng thốt ra hai chữ.
"Cái
gì?" Ngu Ngọc cả kinh, cô không nghe lầm chứ? Hắn bảo cô đi xin lỗi, với con hồ
ly tinh này ư?
"Thiên
Kình, anh làm sao vậy…"
Hoắn
Thiên Kình như vậy làm cô ta cảm thấy bất an, khẩn trương như vậy vì một người
đàn bà, đây là lần đầu cô ta nhìn thấy. Trước đây cho dù cô ta quá quắt như vậy,
hắn cũng sẽ không để ý so đo.
Úc
Noãn Tâm cũng ngẩn ra.
"Hoắc
tiên sinh, không cần…" Ngu Ngọc đang là một diễn viên nổi tiếng, bắt cô ta phải
xin lỗi, chẳng phải là sau này nàng không có kết quả tốt ư?
Hoắc
Thiên Kình không để ý đến Úc Noãn Tâm, con ngươi đen hẹp dài đột nhiên nhíu
chặt.
"Mau
xin lỗi Úc tiểu thư!" Hắn thậm chí không lớn tiếng, nhưng lại lộ ra một quyền uy
không thể cự tuyệt.
Sắc
mặt của Ngu Ngọc trở nên rất khó coi, nhưng hiển nhiên không thể cãi lại mệnh
lệnh của Hoắc Thiên Kình, chuyển ánh mắt về phía Úc Noãn Tâm, giọng cực nhỏ nói
một câu: "Xin lỗi."
"Không
sao…" Úc Noãn Tâm nhẹ nhàng trả lời, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn.
Trời
sinh đàn bà lòng dạ hẹp hòi, nhất là Ngu Ngọc, làm sao cô ta có thể chịu để
yên?
"Thiên
Kình, anh tới nơi này nghỉ ngơi cũng không báo cho em một tiếng, làm người ta lo
muốn chết." Ngu Ngọc thấy Hoắc Thiên Kình hơi nhíu mày, lập tức tươi cười rạng
rỡ chủ động tiến lên, giang hai tay ôm lấy thân thể hắn.
"Không
phải cô có việc phải làm sao?" Hoắc Thiên Kình cũng không đẩy cô ta ra, chỉ thản
nhiên hỏi một câu, ánh mắt liếc về phía cô gái kia.
Dễ
nhận thấy, vẻ mặt lãnh đạm của Úc Noãn Tâm khiến hắn phật lòng.
Ngu
Ngọc cũng cảm thấy được đầu lông mày của Hoắc Thiên Kình hơi có chút biến đổi,
sau khi kinh ngạc, vội vàng kéo sự chú ý của hắn về phía mình.
"Người
ta thực có rất nhiều công việc phải làm, thế nhưng người ta rất nhớ anh đấy, cho
nên bảo trợ lý bỏ hết đi…" Cô ta than thở nói, nhưng không kém phần quyến
rũ.
Quả
nhiên, sau khi Hoắc Thiên Kình nghe vậy, đôi môi mơ hồ có ý cười, bàn tay to đặt
lên gương mặt của Ngu Ngọc, nói: "Đàn bà thì phải biết rõ mình phải làm người
khác vui vẻ, đặc biệt là đàn bà của tôi, nếu được tôi để mắt tới thì muốn gì tôi
đều có thể cho được."
Đúng
là hắn nói với Ngu Ngọc, nhưng ngụ ý cũng là nói với Úc Noãn Tâm.
Người
ngu dốt đến mấy cũng có thể nghe được hàm ý.
Úc
Nõan Tâm nao nao trong lòng, làm sao nàng lại đắc tội với hắn vậy?
Người
đàn ông này tính khí thay đổi thất thường làm nàng có chút phản cảm, không biết
lúc nào vui, không biết lúc nào buồn, trở mặt nhanh như lật trang sách vậy.
Ngu
Ngọc cũng nghe được ý tứ của Hoắc Thiên Kình, nhưng sở dĩ cô ta có thể ở bên hắn
trong ba năm, chủ yếu là bởi vì cô ta giỏi giả ngu, một người đàn bà thông minh
là một người đàn bà giỏi giả ngu.
"Thiên
Kình, đương nhiên là người ta nhớ rồi, người ta có được như ngày hôm nay cũng là
nhờ anh cho thôi. Nào, hôm nay chúng ta thư giãn một chút đi."
Bất
ngờ, Hoắc Thiên Kình tự nhiên bỏ cánh tay của cô ta ra.
"Thiên
Kình?" Ngu Ngọc sửng sốt.
"Cô."
Hoắc Thiên Kình lạnh nhạt nhìn về phía dáng dấp đang xem kịch của Úc Noãn Tâm,
giọng điệu không hài lòng nói: "Thay quần áo cho tôi!"
"Hả?"
Úc Noãn Tâm ngây ngốc một chút.
Thay
quần áo cho hắn? Hắn có tay mà không tự mình thay được sao? Hiện giờ cả người
nàng đều đau nhức.
Ngu
Ngọc nhìn về phía Úc Noãn Tâm, trong mắt mang theo thù hận, nhưng ngay sau đó
thì khôi phục lại dáng vẻ ngập tràn tươi cười, dựa vào Hoắc Thiên Kình: "Thiên
Kình, anh xem cô ta vụng về như thế, làm sao biết cách hầu hạ cho anh được, cứ
để em."
Lời
của nàng còn chưa dứt, Hoắc Thiên Kình lập tức đi về phía cửa, ngang qua bên
cạnh Úc Noãn Tâm, giọng điệu lãnh đạm nhưng có thể làm cả phòng sụp đổ:
"Theo
tôi vào phòng thay quần áo!"
Úc
Noãn Tâm thầm thở dài một hơi nặng nề, không thể làm gì khác hơn là ngoan ngoãn
đi theo phía sau hắn.
Khuôn
mặt mỹ lệ của Ngu Ngọc trở nên tái nhợt, cô ta tức giận đến nắm chặt tay lại,
đúng lúc đó Hoắc Thiên Kình ngoảnh đầu lại.
Mắt
Ngụ Ngọc sáng ngời.
"Cô
đã tới thì lập tức theo tôi ra biển!" Giọng điệu không có mảy may gì là bàn bạc,
trước sau như một là mệnh lệnh.
"Được."
Ngu Ngọc vui mừng chấp nhận.
————————
"Cô
đang cố chọc giận tôi?" Trong phòng thay đồ, Hoắc Thiên Kình đưa tay ra nâng
chiếc cằm cương ngạnh của Úc Noãn Tâm lên, con ngươi hẹp dài lộ vẻ không cho
phép khinh thường dù chỉ một chút.
"Hoắc
tiên sinh hiểu lầm rồi, tôi không có." Úc Noãn Tâm thành thật trả lời, cặp mắt
trong veo như dòng suối cũng không ngại ngần mà nhìn vào hắn.
"Tôi
cũng không biết cô ta sẽ đến!" Hoắc Thiên Kình vô ý nói một câu, buột miệng thốt
ra làm hắn cũng cảm thấy cực kỳ kinh ngạc.
Đây
là lần đầu tiên hắn chủ động giải thích một điều gì cho một người đàn bà, riêng
hắn thì không giải thích được vì sao mình lại có cái loại hành vi này.
Chết
tiệt!
Hả?
Quả
nhiên, Úc Noãn Tâm cũng sửng sốt một chút, kinh ngạc nhìn hắn, không giải thích
được tại sao hắn lại nói ra một câu như thế.
Hoắc
Thiên Kình nhướng mày.
"Cho
nên tôi rất ghét cái dáng vẻ xem diễn trò của cô!" Hắn nói toạc ra không ẩn
ý.
Úc
Noãn Tâm bất đắc dĩ thở dài, giải thích: "Hoắc tiên sinh, tôi thực sự không có,
không phải lát nữa ngài phải ra biển ư? Tôi sẽ giúp ngài chuẩn bị y phục."
Người
đàn ông này đúng là buồn chán!
Đi
nhanh đi, nguyện vọng lớn nhất hiện giờ của nàng là có thể nằm trên giường mà
nghỉ ngơi một chút, trải qua một trận cãi nhau với Ngu Ngọc, nàng càng không còn
hơi sức gì nữa.
Hoắc
Thiên Kình buông lỏng tay nàng ra, khẽ gật đầu nhẹ một cái, nhưng đôi mắt lại
không có ý định buông tha hình bóng xinh đẹp của nàng.
Úc
Noãn Tâm nhìn trang phục ở bốn phía xung quanh một chút, không khỏi than
nhẹ.
Thực
sự là một cuộc sống xa xỉ, trang phục trong phòng thay quần áo này còn nhiều hơn
ngoài cửa hàng, mỗi bộ đều có thể dễ thấy là đồng bộ, quần áo được cắt may tỉ
mỉ, lộ ra một sự tôn quý hiển hách.
"Hoắc
tiên sinh, ngài có toàn là trang phục đi làm, không có trang phục nghỉ ngơi
sao?" Úc Noãn Tâm vừa chọn quần áo vừa nhẹ giọng hỏi.
Có
lầm hay không? Hắn không phải là khách du lịch ư? Người đàn ông này chưa từng
mặc trang phục nghỉ ngơi ư?
Nàng
kinh ngạc khi thấy bên hông mình có cảm giác ấm áp, ngay sau đó, nàng rơi vào
vòng tay rắn chắc của hắn.
Hoắc
Thiên Kình từ phía sau ôm lấy nàng, đôi tay to lớn như một chiếc kìm sắt gông
cùm vòng eo của nàng, chóp mũi hắn lướt qua sợi tóc xinh đẹp của nàng, đi xuống
gáy, tham lam gặm cắn…
Thân
thể của Úc Noãn Tâm run lên.
"Hoắc
tiên sinh. Đừng, đừng như vậy…"
Sao
hắn lại có thể giở trò cực kỳ ám muội như thế ở chỗ này?
"Đừng
làm gì?" Thân thể anh tuấn của Hoắc Thiên Kình dán chặt vào lưng nàng, dáng vóc
cao to tôn lên đường cong xinh đẹp của nàng, cánh tay hắn dần dần siết chặt, đôi
môi chôn thật sâu vào gáy nàng, lời nói trầm thấp của hắn càng trở nên mơ hồ
không rõ…
Một
cảm giác quen thuộc lại lần nữa lan ra toàn thân Úc Noãn Tâm, nàng hơi giãy dụa,
nói: "Hoắc tiên sinh, đây là phòng thay quần áo…"
"Không
có lệnh của tôi, bất kỳ ai cũng không dám vào đây!" Một câu nói, càng lộ rõ khát
vọng của hắn.
Không
ngờ người đàn bà này lại sinh ra ảnh hưởng lớn như vậy với hắn. Nhìn bóng lưng
khêu gợi của nàng lúc ẩn lúc hiện, nàng mặc áo sơ mi của hắn, đôi chân dài lộ ra
không chút che lấp, vì thân hình của hắn cao lớn nên áo sơ mi có thể che được
phần mông xinh đẹp của nàng, nhưng lại không che được sự gợi cảm trong đó.
Trong
lòng dâng lên một tia ấm áp lưu chuyển, nhưng đổi lại là khát vọng cũng càng lớn
hơn!
Cổ
họng của hắn trở nên thít chặt, chỉ mới nhìn thấy đàn bà mà lại phát sinh ý niệm
chiếm hữu điên cuồng trong đầu, nàng là người đầu tiên!
Úc
Noãn Tâm không khó cảm nhận được sau lưng nàng là một sức mạnh cứng rắn cực đại,
nàng sợ đến mức trong lúc nhất thời không dám nhúc nhích gì.
Không
lẽ hắn lại muốn sao? Trời ạ, nghìn vạn lần đừng nha, tối hôm qua nàng đã chịu
không nổi rồi, vừa nghĩ đến cảnh ấy, hai đôi chân của nàng như nhũn ra.
"Hoắc,
Hoắc tiên sinh… Ngu tiểu thư đang đợi ngài…" Nàng đành nhắc nhở hắn một câu,
không phải hắn đang vội vàng ra biển sao?
Hoắc
Thiên Kình dường như không nghe thấy lời của nàng, một tay giữ lấy eo nàng, còn
tay kia từ từ đi xuống, bàn tay ấy đi tới đâu đều khiến nàng kinh hãi đến
đó.
"Lần
đầu tiên của em là cho ai?" Ngón tay nóng rực của hắn đi đến chỗ mẫn cảm của
nàng, mang theo sự tham lam và lưu luyến. Chà đạp ý chí của nàng từng chút
một…
Cả
người Úc Noãn Tâm run lên, bởi vì động tác của hắn, cũng bởi vì lời nói của
hắn…
Sắc
mặt trong nháy mắt trở nên tái nhợt.
"Tôi,
tôi…" Nàng khó khăn nhắm mắt lại, cái đêm kinh khủng ấy lại xuyên thấu thần kinh
não của nàng một lần nữa, trong nháy mắt hơi thở trở nên gấp gáp.
Đó
chính là cơn ác mộng cả đời khó quên của nàng!
Thấy
nàng không nói lời nào, Hoắc Thiên Kình liền siết chặt eo của nàng, quay khuôn
mặt nhỏ nhắn của nàng lại, nhếch môi nói:
"Em
có yêu người đàn ông nào chưa?"
Không
ngờ, trước sau như một, câu nói khi ra khỏi miệng thì lại mang theo một nghi
vấn.
Úc
Noãn Tâm nhẹ nhàng gật đầu một cái.
Tả
Lăng Thần… Người đàn ông trong lòng nàng rất yêu, kiếp này còn có duyên nắm tay
nhau được nữa không? E rằng kiếp sau mới có cơ hội…
Thấy
nàng gật đầu thừa nhận, ánh mắt của Hoắc Thiên Kình đột nhiên trầm xuống, hơi
thở lộ ra mùi nguy hiểm.
"Thì
ra là thế…" Hắn cười nhạt, nhưng ngón tay thô ráp lại không cảnh báo trước, dò
xét vào bên trong nơi chặt khít mà nhạy cảm của nàng, không chút thương
tiếc.
Lần
đầu tiên của nàng, hẳn là cho người đàn ông mà nàng yêu đó!
Chết
tiệt!
Đối
với đàn bà, hắn không quan tâm người đàn bà ấy đã mất tấm thân trinh trắng hay
chưa, thậm chí cũng không thích trinh nữ, bởi vì hắn không có đủ kiên nhẫn để
hướng dẫn chuyện chăn gối cho một người non nớt. Chỉ là, với người đàn bà trước
mắt này, điều đó lại làm hắn cảm thấy cực kỳ không vui.
"A."
Trong cơ thể bất ngờ bị xâm nhập khiến nàng cảm thấy khó chịu, nàng vô thức
ngẩng đầu lên, lại bị hắn nhân cơ hội hôn lấy đôi môi nàng.
Ngón
tay hung ác độc địa dằn vặt ý thức của nàng, đôi môi hừng hực khiêu khích khát
vọng sâu kín trong nội tâm của nàng.
Từ
từ, đầu của hắn dần dần hạ xuống, lửa nóng từ đôi môi nàng chuyển xuống cổ,
xương quai xanh quyến rũ… Một chiếc cúc áo sơ mi đã bị cởi ra, bàn tay ngăm đen
tham lam mà bao phủ lấy bộ ngực đẫy đà cùa nàng….
"Hoắc
tiên sinh, ngài… không còn nhiều thời gian đâu…" Ý thức của Úc Noãn Tâm từ từ
tan rã, dưới sự giày vò của ngón tay hắn, nàng cảm thấy dục vọng từ từ tăng lên,
sôi trào sùng sục….
"Thực
là trời sinh mê hoặc…" Ngón tay của Hoắc Thiên Kình bị hơi nóng của nàng phả
vào, vật sinh long hoạt hổ để ở eo nàng càng lúc càng kêu gào muốn được phóng
thích, hắn ngậm lấy vành tai của nàng, giọng nói trầm khàn lộ ra sự thèm muốn rõ
rệt.
"Không…"
"Phủ
nhận ư? Em hãy nhìn chính bản thân mình có bao nhiêu nhiệt tình và ướt át đi…"
Hoắc Thiên Kình cười tà mị, rút ngón tay ra, rồi đưa tới trước mắt nàng.
Úc
Noãn Tâm quả thực là muốn tìm một cái lỗ để chui xuống, làm sao nàng lại như
vậy?
Thấy
khuôn mặt ửng đỏ của nàng lộng lẫy giống như tiên nữ, cổ họng của Hoắc Thiên
Kình khô khốc thít chặt lại, xoay thân thể của nàng lại, đẩy mạnh nàng nằm ra
trên chiếc bàn gỗ trầm hương.
"Em
thật sự rất đẹp khiến tôi khó có thể tự kiềm chế."
Sự
hấp dẫn kiều mị của nàng lộ ra trong mắt hắn, cặp mắt đen lóe lên sự ngưỡng mộ
sâu sắc, giống như là sùng bái thân thể bóng bẩy của nàng, không kìm lòng được
mà cúi đầu xuống, gương mặt cao ngạo bất ngờ vùi vào nàng…
"Đừng"
Thân
thể của Úc Noãn Tâm run lên, giọng nói cũng trở nên gay gắt lạ thường, "Hoắc,
Hoắc tiên sinh… Xin ngài… Ngài không nên… Đừng… a…"
Cuối
cùng, tiếng nói chuyển thành tiếng ngâm nga, êm tai giống như một âm thanh của
thiên nhiên, nhẹ nhàng dập dờn trong phòng thay quần áo.
Bàn
tay lúc nãy nỗ lực đẩy hắn ra bây giờ lại vô thức ôm lấy đầu hắn, ngón tay mảnh
khảnh luồn vào mái tóc dày rậm của hắn, ánh mắt của nàng ngày càng rã rời…
Như
là sau khi đã nếm bữa tiệc thịnh soạn nhất trên thế giới, Hoắc Thiên Kình cố
gắng đứng thẳng, không khó nhìn ra khát vọng đang ẩn sâu trong cặp mắt đen nguy
hiểm của hắn.
Thân
thể của hắn lại lần nữa cong xuống, vòm ngực cường tráng rắn chắc áp sát vào
lưng nàng, tà mị nói bên tai nàng: "Không có cách nào khác, đành vậy đi?"
Chữ
cuối cùng vừa cất lên, hắn nhấc hông, từ phía sau lưng nàng đâm vào thật
sâu.
"Đừng."
Úc Noãn Tâm thiếu chút nữa không thể thở nổi, tuy rằng đã trải qua một đêm,
nhưng kiêu ngạo rất lớn của hắn vẫn còn làm nàng mệt mỏi rã rời.
"Nhớ
kỹ cảm giác khi tôi ở trong cơ thể của em!" Hoắc Thiên Kình ra lệnh, của nàng
thật chặt thực sự có thể làm hắn nổ tung!
Úc
Noãn Tâm vô lực gật đầu…
Phòng
thay quần áo, một cảnh kiều diễm…
Một
hồi hoan ái qua đi.
Úc
Noãn Tâm giống như một con búp bê rách nát, toàn bộ cơ thể ngã trên chiếc bàn
gỗ, áo sơ mi trên người sớm đã bị cởi ra, lộ ra vết tích lưu lại của tình cảm
mãnh liệt, đôi chân hơi gập lại, hơi thở hỗn loạn trong nhất thời khó có thể
bình phục.
"Dậy
sửa soạn một chút, theo tôi ra biển!"
Hoắc
Thiên Kình mặc quần áo, nét mặt phấn chấn, bàn tay to quyến luyến mà khẽ vuốt ve
da thịt mềm mại của nàng vài cái rồi nói.
Cho
tới bây giờ hắn không hề nghĩ tới, người đàn bà này có thể gây cho hắn khát vọng
sâu đậm như vậy!
Cái
gì?
Úc
Noãn Tâm đáy mắt ngẩn ra, miễn cưỡng gắng sức mà đứng lên.
"Hoắc
tiên sinh, ngài, không phải ngài muốn đi ra biển với Ngu tiểu thư ư?"
Trời
ạ, nàng không muốn đi!
Đáy
mắt của Hoắc Thiên Kình đột nhiên trầm xuống.
"Đừng
bắt tôi phải lặp lại! Sửa soạn một chút đi!" Nói xong, hắn sải bước về phía
cửa.
"Hoắc
tiên sinh" Úc Noãn Tâm khẩn thiết gọi hắn lại.
Hoắc
Thiên Kình dừng bước, nhìn nàng, cau mày lại.
"Hoắc
tiên sinh, tôi, tôi có thể không đi được không?" Úc Noãn Tâm khó khăn đưa ra lời
thỉnh cầu.
Hoắc
Thiên Kình chau mày lại. "Vì sao?"
Úc
Noãn Tâm cắn cắn môi, vì sao ư? Hắn biết rõ mà còn cố hỏi phải không?
"Ngu
tiểu thư sẽ mất hứng, với lại tôi thực sự mệt mỏi quá…" Điều cuối cùng mới là
yếu tố quan trọng.
Hoắc
Thiên Kình hờ hững nhìn nàng.
"Đây
là quyết định của tôi, cô ta không có quyền tức giận, về phần cô mệt chết
đi…"
Hắn
dừng lại một chút, khi Úc Noãn Tâm tưởng rằng có hi vọng thì, bên môi đột nhiên
cong lên.
"Nếu
trở thành người đàn bà của tôi, sẽ thích ứng với khẩu vị của tôi!" Nói xong, đẩy
phăng cửa đi ra ngoài.
Thân
thể của Úc Noãn Tâm trượt xuống như lá rụng, sắc mặt cũng có vẻ tái nhợt.
Đồ
đàn ông đáng chết! Lẽ nào hắn không biết thương hoa tiếc ngọc ư?
Cũng
khó trách, bên hắn đều là những người đàn bà cố gắng bu quanh tới, các nàng chỉ
có phục tùng hắn vô điều kiện, có lúc nào cự tuyệt hắn đâu?
Nghĩ
tới số mệnh của bản thân như vậy, người đang ở dưới mái hiên không thể không cúi
đầu, đạo lý này nàng hiểu, chỉ là nàng thấy rất nhục nhã. Nhục nhã vì trở thành
món đồ chơi cho hắn phát tiết vào bất cứ lúc nào, ở bất cứ đâu, cũng nhục nhã vì
tự dưng chính mình lại hùa theo…
Buồn
phiền một lát, Úc Noãn Tâm chậm rãi đứng dậy, chọn một bộ quần áo đẹp do mình
mang đến, khốn khổ đi vào trong phòng tắm…
"Thiên
Kình."
Khi
Hoắc Thiên Kình đi tới sô pha trong phòng khách ngồi xuống xong, hai mắt Ngu
Ngọc sáng rỡ, lập tức như bươm bướm lượn đến bên cạnh hắn.
"Sao
lại lâu như vậy hử?" Cô ta giả vờ ủy khuất dựa vào bên người hắn, nhưng lại nhạy
cảm ngửi ra một mùi thơm thoang thoảng không thuộc về hắn.
Là
mùi hương của đàn bà!
Quả
nhiên!
Ngu
Ngọc nhanh chóng âm thầm nắm chặt tay!
Cô
ta ở phòng khách chờ gần hai tiếng đồng hồ, hai tiếng, làm gì có ai có thể thay
quần áo mất hai tiếng chứ?
Trong
phòng thay quần áo rốt cục là xảy ra chuyện gì, trong lòng cô ta hiểu rõ!
Nghĩ
tới đây, cô ta càng căm phẫn không ngớt, Úc Noãn Tâm chết tiệt, ả đúng là có
năng lực câu dẫn đàn ông, sẽ có một ngày, cô sẽ cho ả biết người đàn ông này
thuộc về ai.
Hoắc
Thiên Kình hình như thấy được cơ thể nàng cứng ngắc, thân thể to lớn dựa vào sô
pha, lông mày hơi nhíu lại.
"Cô
chờ thấy sốt ruột sao?"
Ngu
Ngọc cả kinh, vội vã nhào tới trong lòng hắn, đầu ngón tay thon dài khẽ di
chuyển trên ngực hắn. "Người ta không có đâu, người ta chỉ là rất mong chờ cùng
anh rời bến thôi, khi nào thì chúng ta xuất phát?"
Người
đàn ông này cô ta không thể trêu vào, nhưng mà Úc Noãn Tâm, hãy chờ xem!
"Chờ
Úc tiểu thư xuống đã!"Hoắc Thiên Kình thản nhiên nói.
"Cái
gì?" Ngu Ngọc kinh hãi, Úc Noãn Tâm, con tiện nhân đó cũng đi theo cùng ư? Để
làm cái gì?
"Làm
sao vậy?" Hoắc Thiên Kình nhìn cô ta, ánh mắt không hài lòng.
"A,
không có gì…" Ngu Ngọc không dám lại hỏi nhiều, nhu thuận nằm trong lòng hắn như
con mèo nhỏ, nhưng trong mắt lại lộ vẻ ai oán.
Hoắc
Thiên Kình hình như rất thỏa mãn với sự nhu thuận của cô ta, hai cánh tay choàng
qua người cô, bàn tay vô thức vỗ về lên phần da thịt lộ ra ngoài, trong đầu hiện
lên hình ảnh lúm đồng tiền xinh đẹp của Úc Noãn Tâm.
Vùng
biển xinh đẹp đa tình lãng mạn, một chiếc du thuyền xa hoa lướt trên biển khơi
xanh thẳm, giống như vương tử đi tuần trong truyện cổ tích.
Trên
boong tàu của du thuyền tư nhân, Hoắc Thiên Kình nhàn nhã hưởng thụ ánh nắng mặt
trời, Ngu Ngọc chủ động rót cho hắn một ly rượu thơm nồng khẽ tỏa hương.
"Ngoan!"
Hắn tiếp nhận ly rượu, bàn tay khẽ nhéo lên da cô ta, thờ ơ không để ý Ngu Ngọc
cảm thấy hớn hở bội lần.
Trước
nay Hoắc Thiên Kinh chỉ thích rượu vang đỏ. Mỗi một bình rượu đỏ đều trực tiếp
mang từ Pháp về qua đường hàng không, hương vị thuần khiết, nhẹ nhàng lan tỏa ra
xung quanh.
"Thiên
Kình, ở đây đẹp quá, ngay cả trong gió đều thoang thoảng mùi thơm ngát…" Tâm
tình Ngu Ngọc vui vẻ, vốn tưởng rằng Úc Noãn Tâm xuất hiện sẽ quấy rầy kế hoạch
ra biển, không nghĩ là nàng ta không cùng lên boong tàu, tâm tình phiền muộn của
cô ta bỗng sạch trơn.
Hoắc
Thiên Kình thư thả uống một ngụm rượu đỏ, nhìn Ngu Ngọc đang vui vẻ ở bên cạnh,
đặt chiếc ly sang một bên.
"Ngọc
Nhi, nói đi, em tìm tôi có chuyện gì?"
Đây
là cách hắn chuyên gọi nàng, cũng thể hiện mối quan hệ lâu năm không tầm thường
giữa họ.
Ngu
Ngọc tiến lên, làm nũng ngồi lên đùi hắn, hai cánh tay vòng ôm lấy cổ hắn, khuôn
mặt nhỏ nhắn hơi nghiêng, đôi mắt đẹp sáng lên.
"Cái
gì cơ, lẽ nào em không thể nhớ anh sao?"