BÌNH
YÊN

Tác giả : Hân Như
Thể loại: Truyện Teen
CHƯƠNG 05:
Khi
vị ngọt và đắng của chén trà quý còn chưa kịp tan nơi đầu lưỡi, Long đã nghe
người đàn ông nói :
-
Tụi nhỏ về kia rồi.
Long
chưa kịp quay đầu lại đã nghe một giọng nói thân quen, bao năm rồi mà anh dường
như không thể quên được âm sắc trong trẻo của giọng nói ấy:
-
Ba, có ai tìm con thế ạ?
Long
quay đầu lại nhìn, tay anh buông rơi cả chén trà. Trước mặt anh, một Thảo Nhi
bằng xương bằng thịt cũng đang chết sững. Cô có hơi thay đổi, ánh mắt buồn hơn,
gương mặt già dặn hơn. Cô có vẻ đẹp của một thiếu phụ hơn là một thiếu nữ. Anh
muốn lao ngay đến mà ôm lấy cô, mà mắng mỏ, mà xin cô tha thứ, nhưng chân anh
như chôn tại chỗ vì ngay cạnh cô, Giang đang kiệu bé Bin trên vai, cả ba đều có
vẻ vui và hạnh phúc trước khi trông thấy anh.
Giang
thì ngạc nhiên khi nhận ra anh. Chỉ có bé Bin là hớn hở gọi:
-
Ba...
Thảo
Nhi hốt hoảng quay sang nói với Giang:
-
Anh đưa con vào tắm cho nó giúp em đi.
-
Ừ...
Giang
liếc nhìn anh rồi nói với thằng nhỏ
- Ba
con mình đi tắm nhé!
-
Không... mẹ... mẹ
Thằng
bé với tay về phía cô nhưng cô không đáp lại nó nữa.
Cô
tiến lại phía bàn, nói bằng giọng lễ phép:
-
Thưa ba, đây là bạn con, mới từ Hà Nội vô chơi.
-
Quý hóa quá! Vậy hai con nói chuyện đi nha. Ba vào kêu má con nấu thêm
cơm.
Người
đàn ông đứng dậy và rút lui. Thảo Nhi nhìn anh, nhưng ánh mắt tuyệt nhiên không
còn thiết tha như ngày trước.
- Em
đã có gia đình rồi sao?
Long
hỏi gần như nghẹn lại.
-
Vâng.
Cô
bình thản ngồi xuống ghế, khẽ đáp lại.
- Và
còn có con nữa.
Anh
cảm thấy bị tổn thương, người anh yêu ở ngay trước mắt mà sao lại xa vời
quá!
- Đó
là con trai em.
-
Anh đã không nhận ra.
-
Tại sao anh lại biết em ở đây ?
-
Chuyện đó giờ chẳng còn quan trọng. Quan trọng là anh đã tìm ra em... Em sống
tốt chứ?
-
Anh có thể thấy mà.
Cô
quay đi, tránh không nhìn vào mắt anh.
- Ừ,
có lẽ rất tốt.
-
Còn anh thế nào? Hai người đã có cháu chưa?
-
À... ừm... bọn anh... vẫn chưa...
-
Khi có con cái rồi, người ta sẽ thấy có trách nhiệm hơn với gia
đình
-
Diễm Phương đâu rồi?
-
Chị ấy đi giao hàng rồi.
-
Vậy à?
Long
nghe tiếng tim tan vỡ ra từng mảnh khi hai người cứ tiếp tục cố nói chuyện bằng
những câu rời rạc. Anh không hề trông mong điều này khi gặp lại cô. Cuối cùng,
anh đứng dậy vì hình như anh không thể chịu đựng lâu hơn được
nữa.
-
Xin lỗi vì không ở lại cùng gia đình em được. Anh phải về đây, ở thành phố còn
rất nhiều việc.
-
Bây giờ anh làm gì?
-
Kinh doanh...
Long
nhún vai và đi về phía chiếc xe màu trắng.
-
Chiếc xe này... anh mới mua à?
-
Không... nó là của anh gần chục năm nay rồi.
Long
lắc đầu
-
Tên nó là Windy. Có lẽ đây là bí mật cuối cùng mà anh chưa kịp nói với em
đấy.
Định
mở cửa xe, nhưng như nhớ ra, anh thò tay vào túi, lấy ra sợi dây chuyền cùng
chiếc nhẫn, đặt nó vào tay cô.
-
Anh đưa lại cho em thứ này.
- Em
nên trả lại anh mới đúng, nó là của anh mà.
-
Anh tặng lại cho con trai em. Hy vọng nó sẽ bảo vệ đứa bé như nó từng bảo vệ
anh.
Không
nhìn cô thêm một lần nào nữa, anh cho xe chạy thẳng về phía trước. Thảo Nhi lảo
đảo lùi lại và ngồi phịch xuống ghế. Rồi cô bưng mặt khóc. Phải cố gắng lắm cô
mới tỏ ra lạnh lùng được với anh, nhưng bây giờ cô lại cảm thấy mệt mỏi và kiệt
sức. Liệu cô còn có thể gắng gượng được đến chừng nào.
*********
Tùng
nhìn quanh và cuối cùng cũng thấy Long ngồi ngật ngưỡng trên một ghế cao nơi
quầy bar. Hình như Long đã say lắm. Tùng tiến lại phía bạn mình. Đã một tháng
nay từ khi Long trở về Hà Nội. Long lao vào làm việc như điên, tối lại tìm đến
rượu. Ngày nào Trung cũng đưa anh về trong tình trạng không còn tỉnh táo nữa, để
rồi ngày hôm sau lại y như thế. Long có vẻ như đã gặp được Thảo Nhi, nhưng đã có
chuyện gì xảy ra giữa hai người họ? Tại sao Long lại rơi vào trạng thái
này?
Tùng
vất vả lắm mới đưa được anh về nhà. Từ ngày về nước, Long không ở cùng Khánh hay
bố mẹ mà về lại căn hộ tập thể cũ kĩ này. Nó chính là nơi đã để lại cho anh
nhiều sự tổn thương nhất.
Long
nằm trên giường, miệng vẫn không ngớt nói nhảm:
-
Tại sao? Tại sao em lại phản bội tôi? Tại sao lại lấy hắn? Tại sao... Tại sao?
Tại sao lại lấy hắn ? Em phản bội tôi...
Tùng
thở dài và gọi điện cho Huy Khánh. Khánh hiện đang tham gia một khóa đào tạo
ngắn hạn bên Mỹ nên chưa thể về nước ngay được.
Tùng
ngồi đợi Long tỉnh lại đến tận sáng. Khi bạn anh vừa lồm cồm bò dậy đi làm, anh
quẳng chiếc khăn mặt ướt lạnh về phía Long quát:
-
Lại bò dậy đi uống rượu đấy à?
-
Sao mày lại ở đây?
Long
ngạc nhiên, rõ ràng anh chẳng nhớ chuyện gì xảy ra đêm hôm trước
cả.
-
Mày hỏi tại sao tao lại ở đây à?
Tùng
có vẻ cáu
-
Mày nhìn lại mày đi, có giống một thằng thần kinh không? Vì Nhi à? Cô ấy có
chồng rồi phải không? Thế mà cũng khiến mày như điên như dại thế này
à?
Cáu.
Long đáp trả lại Tùng chiếc khăn và nhảy xuống giường. Nhưng rồi anh ngã uỵch
xuống. Tùng mỉa mai :
-
Mày muốn khóc thì khóc to lên. Muốn hét thì hét to lên. Rồi sau đó làm một thằng
đàn ông đàng hoàng cho tao nhờ. Có chồng rồi thì sao? Có bản lĩnh đi cướp cô ấy
về đi.
-
Mày đâu phải tao. Im lặng dùm đi.
Long
ngã vật ra giường. Cả hai người cùng im lặng. Rồi Tùng thấy Long úp mặt vào gối.
Một lúc sau, anh nói bằng giọng hơi nghẹn:
-
Mày có biết tại sao tao lại tìm đến rượu không? Vì chỉ có uống rượu, chỉ có say
tao mới ngủ được. Tao không tài nào nhắm mắt nổi khi tỉnh táo. Lúc nào cũng thấy
hình ảnh cô ấy ngập trong căn nhà này, nhiều đến nỗi tao phát điên lên và muốn
lao ngay vào trong đó cướp cô ấy về bên tao. Mỗi lần tưởng tượng ra cảnh cô ấy
phải chịu bao đau khổ, bao uất ức trong ba năm qua, tao thấy căm giận bản thân
kinh khủng. Chính vì tao mà cô ấy phải chịu như thế, tao không thể tha thứ cho
tao. Làm sao tao có thể đang tâm phá nát cái hạnh phúc nhỏ nhoi cuối cùng mà cô
ấy đang có chứ?
Tùng
lặng im vì cuối cùng Long cũng nói ra được tâm sự và cũng khóc được. Ba năm trôi
qua rồi mà tình yêu Long dành cho Thảo Nhi chẳng hề suy chuyển, kể cả khi biết
cô đã có chồng và có con, Long cũng không muốn từ bỏ cái tình yêu vô vọng
đó.
**********
Biệt
thự Lotus. 7h tối. Bà Liên lặng lẽ nhìn cậu con trai một cách xót xa vì cái vẻ
hốc hác, tiều tụy của anh. Bà đã nghe Tùng kể chuyện của Thảo Nhi, thương con,
thương cả cô gái mình đã từng coi như dâu con trong nhà. Cuộc đời bà có tiền
trong tay, rất nhiều là đằng khác, có thể thay trời chuyển đất, làm mưa làm gió,
nhưng bà lại không có cách nào che chở được cho con trai mình.
Long
ngồi dựa lưng vào ghế, tay cầm điều khiển ti vi, lơ đãng nghe cái bản tin thị
trường chứng khoán. Chẳng ai có thể đoán được anh đang nghĩ gì trong
đầu.
-
Chú Long…
Cô
bé Vân Anh, một trong hai cô con gái song sinh của Phương mon men trèo vào lòng
anh
-
Chú chơi với con đi.
- Cả
con nữa.
Mai
Anh, em gái nó xen vào.
-
Bống, Cún
Bà
Liên nhắc
- Ra
đây với bà, chú Long đang mệt.
-
Chú mệt ạ?
Mai
Anh giương đôi mắt tròn to, đen láy nhìn anh.
-
Chú có sao đâu.
Anh
mỉm cười ôm hai đứa cháu yêu vào lòng.
-
Con dọn về đây sống đi. Con sống ở đó một mình mẹ lo lắm.
Bà
Liên nhắc anh.
-
Con đã 30 tuổi đầu rồi, có phải con nít đâu ạ!
Anh
lắc đầu.
-
Thảo Nhi nó cũng đã có gia đình yên ấm rồi, con cũng nên bắt đầu nghĩ đến bản
thân mình đi.
-
Nghĩ chuyện gì ạ?
-
Lấy vợ chứ chuyện gì.
-
Con đã nói chuyện này hai năm nữa hãy nhắc mà. Bây giờ con đang bận
lắm.
Anh
gắt nhẹ.
Nhưng
rồi anh lặng ngắt, mắt nhìn thẳng vào màn hình ti vi, cái kênh mà con bé Vân Anh
nghịch ngợm chiếc remote vô tình chuyển sang. Đoạn phim quảng cáo của hãng phim
Angel mà cậu con trai của Nhi đã đóng. Nó thật đáng yêu. Nhìn nó anh lại nhớ đến
cô. Mặc dù đã được xem trước đoạn phim này, nhưng anh vẫn cứ phải dán mắt vào
cậu bé ấy.
“Choang”
Tách
trà trên tay bà Liên làm cả anh cũng như hai đứa cháu giật mình. Mắt bà nhìn
trân trân vào cái màn hình ti vi, vẻ sửng sốt lắm.
- Mẹ
sao thế?
-
Thằng bé này…
- Là
con trai của cô ấy đấy.
Anh
cố làm ra vẻ thản nhiên.
-
Tên nó giống tên con hồi bé, Bin.
-
Vậy à? Trông nó đáng yêu quá! Con gặp nó rồi à?
- Có
gặp vài lần rồi ạ.
-
Ừm... thôi mẹ lên phòng nghỉ đây. Con cứ suy nghĩ kĩ lời đề nghị của mẹ đi, mẹ
nghĩ con nên về đây thì hơn.
Bà
Liên nói và đi lên phòng, bỏ mặc lại cậu con trai lại với hai đứa
cháu.
*********
Long
không cần gõ cửa văn phòng mà mở cửa đi thẳng về phía bàn làm việc của mẹ mình,
phó chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Lotus. Một người đàn ông cũng đang ngồi
đó chờ mẹ anh kí một cái giấy gì đó, hình như là giấy chuyển
khoản.
-
Chào anh...
Anh
ta đứng dậy, luống cuống bắt tay anh.
Long
lạnh lùng chào lại.
-
Con ngồi đi, mẹ nghĩ mẹ có vài tin quan trọng muốn nói với con.
- Về
chuyện gì ạ? Con vẫn làm tốt nhiệm vụ của mình đấy chứ?
-
Tất nhiên… Mẹ gọi con đến vì việc riêng của con thôi.
-
Nếu là việc lập gia đình thì con không còn gì để nói.
-
Tất nhiên là không. Là chuyện của Thảo Nhi và đứa con trai của
nó.
Long
kinh ngạc nhìn mẹ anh, không biết bà đang có ý định gì nữa.
-
Đây là thám tử của văn phòng thám tử Trần Vương. Mẹ nói thế chắc con hiểu vai
trò của anh ta rồi chứ?
- Mẹ
điều tra về cuộc sống của cô ấy.
Anh
giận dữ.
- Mẹ
biết con sẽ phản ứng như thế. Mẹ cũng không muốn làm điều đó. Nhưng sau khi xem
xong đoạn phim về thằng bé Khánh Nam đó, mẹ buộc phải hồ nghi thân thế của nó.
Mẹ nghĩ nó là con trai của con.
-
Con…trai con?
Anh
sửng sốt hỏi lại.
-
Anh Long... tôi đã mất hơn nửa tháng để điều tra tất cả về cậu bé đó. Cậu bé đó
tên đầy đủ là Trịnh Khánh Nam, lấy theo họ của mẹ là cô Trịnh Thảo Nhi. Cậu ấy
sinh ngày 24 tháng 7, nghĩa là khoảng gần 10 tháng sau khi cô Trịnh Thảo Nhi rời
khỏi đây. Đến 3 tháng sau cô ấy mới gặp anh Nguyễn Thanh Giang nên không thể cho
rằng cậu bé kia là con của anh Giang được.
Long
gần như chết lặng trước những lời mà gã thám tử kia nói. Bà Liên
tiếp:
- Mẹ
không hiểu tại sao con lại không nhận ra một điều rằng Khánh Nam chính là hình
ảnh thu nhỏ của con khi con còn bé.
Bà
đặt hai tấm ảnh ra trước mặt anh. Một tấm ảnh cũ kĩ, chính là anh hồi còn bé, và
một tấm ảnh còn rất mới, chụp cận cảnh bé Bin. Anh giật mình nhận ra hai đứa trẻ
trong hai tấm ảnh, dù là hai người khác nhau, nhưng không khác gì anh em sinh
đôi.
Bà
Liên mỉm cười:
-
Hai mẹ con nó hiện đang ở khách sạn Hoa Đà Lạt, con hãy đến gặp đi. Thằng bé đó
cần một người cha. Con cũng biết là chị dâu con không thể sinh thêm được từ sau
khi sinh hai đứa Vân Anh và Mai Anh nên gia sản này sau cũng cũng là của con
trai con. Đó cũng là lý do mẹ muốn con nhanh chóng yên bề gia
thất.
-
Mẹ...
Anh
vụt đứng dậy
-
Con đi luôn đây, mẹ giải quyết giúp con mấy việc ở Hà Nội nhé! Nhất định con
phải đưa được mẹ con cô ấy về.
Bà
gật đầu. Anh đi nhanh ra cửa mà quên không chào gã thám tử đang ngồi đợi nhận
tiền công nữa.
*******
Xuống
sân bay, Long về công ty lấy xe rồi lái thẳng đến khách sạn Hoa Đà Lạt. Suốt cả
chặng đường dài từ Hà Nội vào đến đây, anh cứ hồi hộp mãi, suy đoán mãi và mong
đợi nữa. Hạnh phúc có thể đến với anh bất ngờ vậy sao?
-
Xin lỗi, tôi muốn gặp cô Hoàng Dương.
Anh
nói ngay với người đứng ở quầy lễ tân.
-
Xin lỗi, chị Dương đang bận tiếp khách, anh có hẹn trước không
ạ?
-
Không, nhưng tôi muốn gặp cô ấy ngay, chuyện rất gấp.
Nhìn
gương mặt đẹp, lấm tấm mồ hôi của anh, cô gái mỉm cười:
-
Vậy anh chờ một lát. Khi nào chị ấy tiếp khách xong tôi sẽ báo lại cho chị ấy
biết. Anh tên gì?
-
Hải Long...
-
Anh có thể ra quầy cafe và uống chút gì đó trong khi chờ đợi.
-
Cám ơn.
Phải
đợi đến 30 phút sau, cô gái làm ở quầy lễ tân mới báo anh rằng quản lý khách sạn
Hoàng Dương đồng ý gặp anh.
Khi
anh vào phòng, Thảo Nhi đang ngồi đợi anh ở bàn uống nước với một vẻ mặt có thể
nói là căng thẳng.
-
Anh tìm em có...
Cô
chưa nói hết câu, anh đã chộp lấy vai cô, siết mạnh và hỏi:
-
Tại sao lại giấu anh? Khánh Nam là con trai anh đúng không? Tại sao em lại không
cho anh nhận con, không cho nó nhận ba? Em trở thành người nhẫn tâm như thế từ
bao giờ vậy?
Thảo
Nhi vội đẩy anh ra, lùi lại, nói bằng giọng nghiêm chỉnh:
-
Xin lỗi, xin anh hãy nghiêm chỉnh một chút. Chúng ta đều đã có gia đình
rồi...
- Nó
không phải là con của anh ta, tại sao em cứ phải khẳng định một điều vô lý như
thế?
- Nó
không phải con anh Giang, nhưng cũng không phải con anh. Nó chỉ là con của em
thôi. Anh không phải ba nó đâu?
-
Thế ba nó là ai?
Anh
hét lên, cảm giác thất bại một lần nữa ôm chặt lấy anh.
- Rõ
ràng nó rất giống anh, người ngoài nhìn vào ai cũng khẳng định nó là con anh,
tại sao chỉ có mình em phủ nhận điều đó?
-
Nếu chỉ nói rằng nó là con anh vì nó giống anh thì anh nhầm rồi. Anh cũng giống
dì Lan, nhưng rốt cục anh có phải con đẻ của dì ấy đâu...
-
Em...nói cái...gì?
Anh
thở hổn hển hỏi lại.
-
Xin lỗi, em đã nói nhiều rồi. Việc này anh nên về hỏi lại mẹ
anh.
- Em
nói là anh không phải con đẻ của dì anh? Vậy tất cả là thế nào? Em nói đi. Anh
sẽ điên lên mất
Anh
ôm lấy đầu, ngồi xuống ghế rên rỉ.
- Là
sao? Ai mới là mẹ anh? Còn lá thư đó thì sao?
Thảo
Nhi cũng suýt phát hoảng vì thái độ của anh. Cô lúng túng ngồi xuống phía đối
diện anh.
-
Thực ra, em đã biết chuyện này lâu rồi, nhưng em chưa lựa được cơ hội nói với
anh thì đã xảy ra những chuyện khác. Mọi chuyện thế nào anh nên về hỏi lại mẹ
anh. Mẹ anh là người rõ nhất chuyện này. Đến giờ em phải đến lớp đón bé Bin
rồi.
Cô
nói và tiễn anh ra khỏi phòng, nhưng cô còn nhìn theo xe anh mãi cho đến khi
khuất từ khung cửa kính phòng làm việc của mình. Một giọt nước mắt mặn chát rơi
vào khóe miệng cô.
********
-
Nhi đã nói cho con nghe chuyện đó sao?
Bà
Liên rùng mình hỏi qua điện thoại khi cậu con trai nằng nặc đòi gặp bà khi bà
đang có cuộc họp quan trọng với hội đồng quản trị.
-
Không, cô ấy nói con hãy về hỏi mẹ. Bây giờ con hỏi mẹ, dì Lan có phải là mẹ đẻ
con không?
-
Nhi có kể cho mẹ nghe về việc con nhặt được lá thư đó và cả việc bấy lâu con vẫn
đinh ninh rằng con là con trai của dì Lan. Phong à, cái tên này là do mẹ đặt cho
con ngày con chào đời trong bệnh viện, sau chín tháng mẹ mang nặng đẻ đau con.
Con là con trai của mẹ.
-
Vậy còn lá thư... ?
Anh
run run hỏi.
- Dì
con và mẹ đều cùng mang thai một thời gian, tính ra nếu đứa bé đó có duyên số,
thì con đã có một người em họ sinh cùng tháng cùng năm rồi. Nhưng nó xấu số, đã
chết lưu trong bụng của dì con khi nó được 5 tháng. Dì con đã bị shock nặng. Sau
đó mẹ có một tâm nguyện, rằng khi con chào đời, con sẽ là con chung của chúng
ta. Chính mẹ cũng ngạc nhiên là con sinh ra lại giống dì con vô cùng, cứ như
định mệnh ấy. Dì con cũng vì thế mà rất yêu thương con. Mọi chuyện chỉ có thế
thôi.
Long
lặng im. Những gì anh nghe thấy quá sức chịu đựng của anh. Tại sao đến bây giờ
anh mới được biết về sự thật này. Một đứa trẻ đã mang quá nhiều hoài nghi về
thân thế của mình, để đến bây giờ, sau 20 năm lại biết đến một sự thật còn kinh
khủng hơn. Anh cúp máy, chẳng buồn chào mẹ mình một câu nữa.
truyenhoangdung.blogspot.com
|
CHƯƠNG TRƯỚC
|
DANH SÁCH CHƯƠNG
|
CHƯƠNG SAU
|


02:49
al48i6heard93@gmail.com
Posted in:
0 nhận xét:
Đăng nhận xét