BÌNH
YÊN

Tác giả : Hân Như
Thể loại: Truyện Teen
CHƯƠNG 07:
Trời
đã tang tảng sáng. Quay sang kéo chăn cho Diễm Phương và Khánh Nam xong, Thảo
Nhi vùng dậy. Cô đã quen dậy sớm như thế này từ ba năm nay. Bình minh ở nông
trường lúc nào cũng tuyệt. Sương sớm vẫn mờ mịt. Khoác chiếc áo gió lên người,
cô tiến về phía hồ sen. Sáng nào cô cũng ra đây để lấy nước sương pha trà. Không
chỉ trà Bảo Ngọc Trân Châu mà loại trà nào làm từ chè Trân Châu khi pha với loại
nước này đều cho mùi vị rất đặc biệt.
Long
đã đi được một tuần nhưng dư vị từ nụ hôn bất ngờ của anh vẫn chưa tan biến
trong cô. Cô đã cố ghìm lòng, nhưng hình như nó chẳng còn tác dụng gì nữa. Trái
tim cô vẫn đập mạnh khi gặp lại anh. Lòng cô vẫn còn khao khát anh. Cô nhớ đến
phát điên nụ cười của anh, ánh mắt dịu dàng của anh, vòng tay ấm áp của anh và
cả nụ hôn dài đam mê đến bất tận nữa. Ba năm qua cô đã sống và ôm ấp những kỉ
niệm đó trong lòng. Mỗi lần nhìn con, cô lại nhớ anh đến phát
điên.
Nhưng
việc trở về bên anh lại là một chuyện khác. Anh cũng có gia đình riêng và cô
không muốn anh rũ bỏ trách nhiệm với gia đình ấy vì hai mẹ con cô. Chính bản
thân cô cũng sợ sau này sẽ lại phải đau khổ. Vết thương lòng trong quá khứ quá
lớn, lớn đến nỗi đến giờ cô vẫn bị ám ảnh. Cô cũng đã từng nghĩ đến việc kết hôn
với Giang, nhưng mỗi lần như vậy, cái đêm kinh hoàng ấy lại hiện về, và cô cảm
thấy sợ gần bất kì người đàn ông nào. Nghĩ đến chuyện đó, cô lại khẽ run
lên.
Sau
cái đêm cuối bên Long, dù cảm nhận được tình yêu của anh, biết được một sự thật
là hai người còn cần nhau, nhưng cô vẫn quyết định ra đi vào lúc bình minh, khi
anh còn say trong giấc ngủ. Cảm giác ái ân nồng nàn từ người đàn ông tuyệt vời
nhất không thể thắng được quyết tâm trong lòng cô. Anh sẽ kết hôn, đó là một sự
thật mà cô không thể nào phá vỡ được. Cô không muốn anh trở thành người vô trách
nhiệm, và hơn hết, cô lại sợ sẽ có một bi kịch nữa giống như chuyện của Linh.
Khi đó, cả hai sẽ chẳng được yên trong lòng mà đến với nhau. Cô đã lặng lẽ bỏ
đi, với đôi mắt đẫm nước mắt và trái tim đau như xé.
Ga
Hà Nội sáng sớm đã đông đúc. Trời mưa càng làm mọi thứ như vội vã và u ám hơn.
Nhi thấy lòng tê tái giữa sáng mùa hè ấy. Chưa bao giờ cô có một kỉ niệm vui
giữa trời mưa. Mưa luôn chứng kiến nước mắt cô rơi kể từ cái ngày cô biết yêu
anh.
Thảo
Nhi lầm lũi bước đi giữa dòng người đang cuồn cuộn đổ về phía sân ga. Chuyến tàu
sớm nay sẽ đưa cô rời xa anh mãi mãi. Từ nay, cuộc sống của cô sẽ không còn hình
bóng anh nữa. Cô phải quên anh đi và bắt đầu lại cuộc sống của
mình.
Phải
đi.
Cô
không biết nếu không gặp Diễm Phương, không gặp Giang, và không được ông Phi
Long giúp đỡ thì liệu giờ này mẹ con cô đang ở nơi nào? Cô mang ơn họ biết bao
nhiêu. Họ đã hồi sinh cô, đã cho mẹ con cô một nơi chốn bình an và phẳng
lặng.
Nhưng
sự xuất hiện của Long đã phá vỡ cái phẳng lặng yên ổn trong cô bấy lâu. Cô lại
mâu thuẫn, lại đấu tranh với chính mình, lại muốn vùng vẫy thoát khỏi lối sống
quen thuộc để đến với anh. Cô còn yêu anh. Tình yêu đó chưa bao giờ hết. Mỗi lần
nhìn vào tấm hình trong tờ tạp chí mà cô cố tình lưu lại và giữ gìn, cô lại nhớ
về anh. Cảm giác xa anh như mới từ ngày hôm qua vậy.
Một
tiếng soạt ở phía sau lưng làm cô giật bắn. Cô quay lại, tim muốn bắn ra ngoài
khi thấy anh đang ở phía sau. Làm sao mà mới sáng sớm như vậy anh đã có mặt ở
đây được?
-
Làm gì thấy anh mà như thấy ma thế?
Long
tiến lại phía cô cười.
-
Không có… sao anh lại ở đây?
- Ờ
thì có việc qua đây tìm em.
Anh
vẫn giữ nụ cười thường trực trên môi.
-
Anh đã lái xe từ thành phố mấy tiếng đồng hồ về đây ư? Sao không để ban ngày rồi
đi. Đi đêm đường núi nguy hiểm lắm.
Cô
lại quay ra phía bờ đầm, không dám nhìn vào mắt anh.
-
Tất nhiên là không.
Anh
nhún vai
-
Anh sống ở gần đây mà.
Nhi
quay sang nhìn anh lộ rõ vẻ kinh ngạc. Nhưng rồi cô bình thản lại, Hải Long xưa
nay có gì mà không làm được đâu.
-
Anh mua lại đất của ai vậy?
-
Anh có mua đâu… Anh đổi cho người ta đấy chứ. Cả tuần rồi anh bận sửa lại ngôi
nhà nên cũng bận…
-
Vậy chứ có việc gì mà phải sang đây từ sớm vậy?
-
Mời em với gia đình chú Long qua đó ăn tân gia, coi như nhận hàng xóm
luôn.
-
Được thôi… Em sẽ nói lại với ba em. Anh định đưa cả nhà về đây sống sao? Chị ấy
đồng ý về nơi tẻ nhạt này à?
-
Anh biết nơi nào tốt nhất cho vợ anh mà… Thế nhé! Anh về đây. Giờ anh phải về
thành phố giải quyết ít việc. Đây là thiệp mời nè, trong có địa chỉ rồi
đó.
Thảo
Nhi còn đang đọc những dòng chữ trên thiệp mời đó thì anh đã đi mất rồi. Cô sẽ
phải đến sao? Liệu cô có đủ dũng cảm để đối mặt được với My Vân hay không? Thảo
Nhi khẽ thở dài.
********
Chiếc
xe ô tô chở ông Phi Long, Giang và Thảo Nhi đến ngôi nhà hàng xóm mới cách nông
trường 2km, mỗi người hình như đều có một tâm trạng riêng. Người bộc lộ tâm
trạng ấy ra rõ nhất là Thảo Nhi. Cô liên tục thở dài. Cô đã quyết định sẽ không
mang Khánh Nam đến chỗ Long, vì cô lo sợ rằng sự tồn tại của đứa bé sẽ làm mọi
chuyện rối lên.
Vừa
đến cổng ngôi nhà mà trước đây thuộc quyền sở hữu của một gia đình cũng làm nghề
trồng chè như gia đình ông Phi Long, nhưng quy mô nhỏ hơn, ba người đã sửng sốt
khi nhìn thấy tấm biển bên cạnh cái cổng cao đề tên: “Biệt thự Hoàng Dương”.
Khuôn viên ngôi biệt thự trồng toàn hoa hướng dương, điều mà một tuần trước đây
không một ai nhìn thấy. Trong khoảng sân rộng có hơn chục chiếc xe đậu. Nổi bật
nhất tất nhiên là Windy, chiếc xe nổi tiếng mà Long thừa kế theo di chúc của Max
Willer, chồng dì Lan. Những chiếc xe còn lại tất nhiên là của hội đua xe. Chỉ
thiếu Stylish Girl là đủ quân số.
Bữa
tiệc được tổ chức tại vườn sau, giữa một không gian toàn hoa hướng dương. Vừa
nhìn thấy Nhi, người hét lên trước nhất là Tú Linh. Cô ngạc nhiên khi thấy chị
tiến lại ôm lấy cô với cái bụng to đùng. Tú Linh đang có thai.
-
Trời ơi, em ở đây sao? Mọi người tìm em suốt ba năm nay.
Mọi
người trong hội đua xe cũng vây lấy hỏi han cô tới tấp. Cô chỉ biết cười trừ
trước sự quan tâm của họ. Cô không thấy Long hay My Vân đâu, có thể họ ở bên
trong chuẩn bị bữa tiệc.
Cô
nói lời chúc mừng muộn màng đến Khánh và Tú Linh. Họ có vẻ rất hạnh phúc. Những
người bạn trong hội đua xe của Long thì vẫn vui vẻ như xưa, chỉ có điều họ già
đi hơn một chút.
15
phút sau khi cô cùng hai bố con ông Phi Long đến, Long mới xuất hiện. Nhưng đi
cùng anh không phải là My Vân mà là mẹ anh. Cô suýt té xỉu khi anh đang bế Khánh
Nam trên tay. Thằng bé thích thú cầm quả táo đỏ trên tay, chẳng để ý gì đến xung
quanh nữa. Cô vội tiến đến, chào mẹ anh và nói khẽ:
-
Sao anh lại đưa Bin đến đây?
- Ơ
hay, anh biết nhất định em sẽ để nó ở nhà mà. Đông vui thế này mà không cho nó
đến à?
-
Mau đưa con cho em.
Cô
bế lấy thằng bé, lùi lại nhưng mọi người đã đưa mắt nhìn nhau tò mò, rồi xúm lại
quanh hai mẹ con cô.
-
Hai người... hai người...
Tú
Linh lắp bắp sửng sốt
.-
Thằng bé này là con hai người hả?
Long
cười chuyển chủ đề:
-
Nào mọi người, chúng ta bắt đầu nhỉ?
Trong
khi mọi người bắt đầu đi vòng quanh nói chuyện, bà Liên lại gần chỗ mẹ con Thảo
Nhi đang đứng. Cô đang ngạc nhiên là chưa thấy sự xuất hiện của My
Vân.
-
Bác có thể nói chuyện với con một chút được chứ?
- Ơ
dạ...
Cô
bối rối gật đầu.
-
Con có thể để thằng bé tự do chạy nhảy, ở đây rất an toàn mà.
Bà
tủm tỉm cười.
truyenhoangdung.blogspot.com
|
CHƯƠNG TRƯỚC
|
DANH SÁCH CHƯƠNG
|
CHƯƠNG SAU
|


03:02
al48i6heard93@gmail.com
Posted in:
0 nhận xét:
Đăng nhận xét