CỤC CƯNG TỪ TRÊN TRỜI RƠI
XUỐNG
MẸ LƠ MƠ BA LẠNH
LÙNG

Tác giả: Nguyệt
Ảnh Đăng
Thể loại: Ngôn
tình
CHƯƠNG
31:
- Chú Mục
Cố Bảo Bảo bước vào thư phòng thì
thấy Mục Phong Minh đang ngồi sau bàn đọc sách cười nhìn
cô.
- Ngồi đi. - Ông ra hiệu cô ngồi
xuống, khoảng cách giữa hai người được kéo gần lại không
ít.
- Chú Mục... - Cố Bảo Bảo cũng
cười với ông - Chú tìm cháu... Có chuyện gì không?
Mục Phong Minh gật đầu, lấy tài
liệu đưa cho cô.
- Trước đây có phải cháu từng làm
trợ lý đặc biệt cho Tư Viễn?
Cô ngẩn ra rồi gật đầu, không hiểu
vì sao ông ấy lại đột nhiên hỏi tới vấn đề này. Cúi đầu xem thì thấy đó là ghi
chép về việc sáu năm trước khi cô còn nhậm chức ở tập đoàn Mục
thị.
- Chú Mục, cái này... - Cô nghi
hoặc nhìn ông.
Mục Phong Minh
cười.
- Nghe nói lúc ấy cháu giúp Tư
Viễn nhận được một hạng mục lớn, rồi làm cho mấy người bên bộ phận quản lý kinh
doanh mất hết mặt mũi mà từ chức hả?
Sự hài hước của ông làm cô cũng
buông lỏng một chút.
- Chú Mục, cái này... Cháu cũng
không phải cố ý...
- Cháu làm rất
tốt!
Cô sửng sốt, hóa ra ông ấy không
phải muốn trách cô mà là khen ngợi cô.
- Bảo Bảo à, năng lực làm việc của
cháu rất tốt, chú rất thưởng thức.
Nghe được lời khích lệ của ông ấy,
Cố Bảo Bảo có chút ngượng ngùng.
- Chú Mục, chú quá khen, so với
chú thì cháu vẫn chưa là gì cả.
Hơn nữa lúc đó để có được hạng mục
ấy cũng không phải dựa vào năng lực gì cả, mà là dựa vào công sức của việc "có
chết cũng phải quấn" của cô.
Khi ấy chỉ cần nghĩ đến việc không
lấy được hạng mục này mà Mục Tư Viễn buồn phiền thế nào, cô lại có thêm sự can
đảm và nghĩ lực để đi "quấn" khách hàng kia, cô cảm thấy khách hàng kia có lẽ là
sợ cái "quấn" của cô quá nên mới dành hạng mục cho Mục
thị.
- Bảo Bảo, đừng khiêm nhường. -
Mục Phong Minh đứng dậy, hòa ái nhìn cô: " Chú muốn nhờ cháu tiếp tục làm trợ lý
đặc biệt cho Tư Viễn, được chứ?"
Cố Bảo Bảo chấn động, hóa ra ông
ấy gọi cô tới là để nói chuyện này.
- Chú Mục! - Cô lập tức đứng dậy,
lắc đầu: " Không được đâu ạ, cháu không thể!" Mục Phong Minh như đang chờ đợi từ
cô một lời giải thích.
- Cháu... - Cố Bảo Bảo rũ mắt, nói
ra những lời từ tận đáy lòng: " Cháu không còn như trước đây
nữa."
Không muốn vì lấy lòng anh mà gắng
sức làm việc, không muốn vì anh mà chuyện nào cũng làm đến mức liều mạng, cũng
không muốn vì anh mà miễn cưỡng làm những việc mình không
thích.
Mục Phong Minh như có điều suy
nghĩ gật đầu.
- Bởi vì... Chàng trai hôm qua ở
trong phòng bệnh hả?
Ông ấy nói tới Công Tôn Diệp
sao?
Nếu ông ấy cho rằng như thế mà có
thể không để cô làm công việc kia nữa thì cứ coi là như thế
đi.
Cô gật
đầu.
- Chú Mục, cháu rất xin lỗi. - Cô
tuy lễ phép nhưng cũng có hơi lạnh nhạt lên tiếng: "Nếu không còn chuyện gì thì
cháu đi trước."
Cô thấy ông ấy trầm mặc liền coi
như ngầm đồng ý, cất bước ra ngoài.
- Nếu nó gặp nguy hiểm thì làm
sao? - Bỗng Mục Phong Minh lại thốt lên.
Nguy hiểm? Cô quay lại, cười mà
như cười chính bản thân: " Chú Mục nghĩ rằng cháu có thể bảo vệ anh ấy được
sao?"
Ông ấy lại gật đầu: " Đúng. Chú
tin cháu có thể bảo vệ nó. Trên thực tế, cháu đã từng bảo vệ nó
rồi."
Ông nhìn cô: "Sáu năm trước, khi
mà Cổ Tín Dương quay về, uy hiếp vị trí của nó ở Mục thị, cháu không phải đã bảo
vệ nó sao?"
Cổ Tín Dương? ! Lần thứ hai được
nghe cái tên này, Cố Bảo Bảo khó tránh khỏi việc kinh sợ: "Anh ta... Anh ta đã
về rồi sao?"
Mục Phong Minh gật đầu, đưa một
tập tài liệu khác cho cô.
Đây là một bản hợp đồng, trên đó
ghi rõ bên nhận được đấu thần là công ty xây dựng Cổ Dương ở Mỹ, người đại diện
pháp lý là -- Cổ Tín Dương --
Mở ra tiếp, cô thất kinh, tên trộm
mà sáng hôm đó đụng phải ở phòng làm việc của Mục Tư Viễn chính là vì trộm giá
bỏ thầu hạng mục này.
Không nghĩ tới, Mục Tư Viễn hao
hết tâm lực muốn có được hạng mục này thì lại bị Cổ Tín Dương đoạt
lấy.
- Hôm qua Cổ Tín Dương đã về rồi.
- Cô ngẩng lên, nghe Mục Phong Minh tiếp tục nói: "Cậu ta nói có thể chuyển bản
hợp đồng này sang cho Mục thị, thế nhưng với điều kiện là cậu ta muốn làm Phó
tổng giám đốc Mục thị."
Anh ta còn chưa hết hi vọng sao!
Lần trước thì muốn chia cổ phần, lần này lại muốn làm Phó tổng giám
đốc!
- Chú Mục, chú không thể... Cự
tuyệt anh ta được sao?
- Cự
tuyệt?
Mục Phong Minh lắc đầu
cười.
- Chú cự tuyệt lần này, lần sau
cậu ta vẫn sẽ nghĩ cách uy hiếp chú. Chú không sợ khi cho cậu ta vào công ty, vị
trí Phó tổng giám đốc cũng có thể cho cậu ta. Chú chỉ lo rằng cậu ta sẽ âm thầm
ra tay từng bước xâm chiếm công ty, hủy hoại công ty, với cái chức vị Phó tổng
giám đốc ấy thì sẽ rất dễ dàng.
Cố Bảo Bảo gật đầu, lời ông ấy rất
có lý, nhưng cô vẫn không hiểu, những điều này có quan hệ gì với
cô?
- Chú Mục. - Cô chỉ có thể kiến
nghị. - Chú có thể để một vài người kiềm chế anh ta, một khi tay chân anh ta đều
bị trói thì không thể muốn làm gì thì làm.
Mục Phong Minh lắc đầu: "Chú cử đi
mười người, lại không thấy ai bằng được một mình cháu. Chỉ có cháu, mới có thể
thật lòng vì Tư Viễn, mà không phải vì tiền."
- Chú Mục, cháu thật sự... - Cô
lắc đầu. - Cháu thật sự không muốn đi. Giữa cháu và Tư Viễn vô duyên vô phận,
chú cần gì phải như vậy?
Nghe vậy, Mục Phong Minh cười
than: "Cháu ngốc thật đấy! Duyên phận là thứ cháu có thể xác định được sao? Hơn
nữa, lẽ nào cháu không biết, nếu cháu ở công ty thì việc gặp bọn nhỏ dễ dàng hơn
ư."
Cố Bảo Bảo khó mà lý giải được
thâm ý trong lời ông ấy.
Ông cũng không ép cô
nữa.
- Vậy đi, cháu cứ về suy nghĩ xem.
Hôm sau thì cho chú câu trả lời thuyết phục.
Cố Bảo Bảo hít sâu một hơi. - Được
ạ, cám ơn chú, dù có thế nào thì cháu cũng sẽ báo với
chú.
Ra khỏi phòng, đi qua lối đi nhỏ,
người giúp việc thấy cô liền tiến tới giúp cô mở cửa.
- Thiếu gia? Tiểu thiếu gia? -
Không ngờ vừa mở ra thì thấy một lớn hai nhỏ đứng đó
rồi.
- Mẹ!
Mục Tư Viễn buông tay nắm ra, kinh
ngạc nhìn Hoan Hoan Nhạc Nhạc ôm lấy cô.
Cô tới đây làm gì? Không phải
nhanh vậy mà đã tới thăm con rồi chứ.
- Mẹ, mẹ tới thăm bọn con
sao?
Hoan Hoan cao hứng hỏi, Nhạc Nhạc
thì ôm chặt lấy cổ cô, cả người áp sát vào cô không chịu
buông.
Cố Bảo Bảo hôn nhẹ hai đứa rồi
hỏi:
- Hoan Hoan, Nhạc Nhạc có ngoan
ngoãn nghe lời không?
Hoan Hoan lập tức lắc đầu như
trống bỏi: "Không đâu mẹ! Tối là Nhạc Nhạc không chịu ngủ, ngày nào cũng khóc
đòi mẹ thôi."
Nghe Hoan Hoan nói vậy, Nhạc Nhạc
lại bắt đầu lộp bộp rớt nước mắt.
- Mẹ, mẹ xem nè. - Hoan Hoan lại
càng phối hợp không chê vào đâu được. - Em ấy lại khóc rồi, tối nào cũng khóc,
khóc mệt rồi ngủ thiếp đi luôn.
Cố Bảo Bảo lòng đau như dao
cắt.
- Nhạc Nhạc ngoan. - Cô dịu dàng
dỗ - Nhạc Nhạc không khóc nhè, không khóc nữa nào. Mẹ yêu Nhạc Nhạc nhất, Nhạc
Nhạc không khóc...
Vừa đúng lúc Mục Phong Minh cũng
ra, thấy Mục Tư Viễn đứng ở cửa liền lớn tiếng: "Con đưa bọn nhỏ tới
hả?"
Nghe tiếng, Cố Bảo Bảo giờ mới
nhận ra là Mục Tư Viễn cũng tới, cô nhìn anh một cái rồi thu tầm mắt về
ngay.
Trong lòng thấy khó mà tin, anh
thật sự bằng lòng cho bọn nhỏ ở đây sao?
Nhưng nghe anh lại buồn bực nói:
"Hôm nay là cuối tuần nên con đưa chúng tới."
Mục Phong Minh thấy thằng con chỉ
nói mà không vào, trong lòng thấy tức cười: "Vậy con đưa chúng tới rồi thì về
đi, hay là còn muốn ăn tối xong thì về?"
Cố Bảo Bảo thật hi vọng anh đi
ngay, vậy thì cô sẽ có nhiều thời gian với bọn trẻ hơn.
Ấy thế mà lúc này Hoan Hoan lại
kêu to lên: "Ba đã nói hôm nay sẽ dạy con chơi kiếm mà, ba nói phải giữ
lời!"
Mục Tư Viễn sửng sốt, anh có nói
lúc nào vậy?
Mục Phong Minh cũng bắt chuyện:
"Con đã đáp ứng với Hoan Hoan thì phải làm được. Mấy thứ xã giao gì đó ở công ty
thì giao cho người khác đi!"
Rồi ông nhìn sang người giúp việc:
"Còn không mau đi lấy dép cho thiếu gia."
Thấy Mục Tư Viễn cũng vào, Cố Bảo
Bảo hết sức thất vọng, đành phải nói với bọn nhỏ: "Hoan Hoan, Nhạc Nhạc, hôm nay
mẹ có việc rồi, mai mẹ tới thăm các con nhé được không?"
- Mẹ sao lại đi rồi! - Hoan Hoan
lớn tiếng thất vọng, Mục Phong Minh suýt nữa thì bật
cười.
Thằng nhóc con này, bé tí mà đã
lắm mưu mẹo rồi, lấy cái tính tình kiêu ngạo kia của ba con mà có thể lên tiếng
giữ người ta lại sao?
Quả nhiên, Mục Tư Viễn nghe xong
cũng không thèm nhìn Cố Bảo Bảo lấy một cái, thản nhiên ngồi xuống
ghế.
Hoan Hoan không sợ, ba không nói
thì có sao, còn có Nhạc Nhạc ở đây nè!
Xem xem, nước mắt Nhạc Nhạc lại
càng "dữ" hơn, mắt đã khóc đến đỏ bừng, nhất quyết không chịu buông
tay.
- Nhạc Nhạc, mai mẹ tới thăm con
có được không? - Cố Bảo Bảo thấy thật bối rối, cô muốn dẫn cả Nhạc Nhạc
về.
- Mẹ, mẹ đừng đi mà. - Hoan Hoan
than thở. - Mẹ muốn đi thì chờ Nhạc Nhạc ngủ đã rồi đi đi mẹ, bằng khóc tối là
em ấy lại khóc nữa.
Chờ Nhạc Nhạc ngủ? Chẳng nhẽ cô
phải ngồi đây chờ cả ngày với Mục Tư Viễn?
Cố Bảo Bảo có phần lúng
túng.
- Chờ Nhạc Nhạc ngủ rồi đi. -
Bỗng, người đang ngồi trên ghế lên tiếng. - Nó sẽ khóc.
Dừng lại rồi anh nói tiếp: "Tối
qua trong lúc ngủ mơ nó đã gọi cô đó."
- Anh nói gì? - Cố Bảo Bảo không
thể tin được. - Thằng bé đã nói được sao?
Mục Tư Viễn im lặng coi như câu
trả lời khẳng định.
- Nhạc Nhạc, con thật sự đã gọi mẹ
sao? - Cố Bảo Bảo vô cùng vui vẻ. - Gọi thêm một lần nữa cho mẹ nghe kỹ được
không?
Nhạc Nhạc nhìn ba rồi lại nhìn mẹ
mà thấy không biết làm thế nào cả. Bé thật sự đã gọi sao? Thế nhưng bé vẫn cứ
cảm giác cổ mình bị cái gì đó chặn lại, dù phát ra tiếng gì cũng không được
nữa.
- Cô gấp cái gì? - Mục Tư Viễn
đứng lên nhìn cô: "Đây chẳng qua là phản ứng lúc nằm mơ thôi. Chỉ có thể nói rõ
thanh đới của thằng bé không có bị tổn thương. Nếu muốn thằng bé nói được thì
cần phải qua một hệ thống điều trị."
- Được rồi, được rồi, đừng nói cái
này nữa.
Mục Phong Minh cắt
ngang.
- Hoan Hoan, Nhạc Nhạc, các con đi
chơi đồ chơi trước có được không? Ông nội có chuyện muốn nói với ba
mẹ.
Nhạc Nhạc cứ ôm lấy cổ Cố Bảo Bảo
không buông tay, sợ mẹ lại lén lút đi về.
Mục Tư Viễn nhìn đứa con mà thấy
đau lòng: "Có chuyện gì thì ba cứ nói, bọn trẻ không cần phải
tránh."
- Vậy cũng
được.
Mục Phong Minh cầm tập tài liệu
vừa rồi đưa cho Cố Bảo Bảo xem ném cho anh.
- Con tự xem đi, lần đấu thầu này
làm gì mà ngay cả công ty nhỏ như thế cũng không thắng được
hả?
Mục Tư Viễn nhìn xong cười lạnh:
"Con thật muốn xem anh ta có thể làm gì. Sao thế ba, anh ta đưa ra điều kiện gì
với ba sao?"
- Vị trí phó tổng giám đốc của tập
đoàn.
- Phó tổng giám đốc? Khẩu vị của
anh ta đúng là không nhỏ.
Mục Tư Viễn cười: "Ba cứ để anh ta
làm, dù sao chúng ta cũng đang thiếu một phó tổng."
Mục Phong Minh lắc đầu: "Con đừng
quá tự tin, ba thấy chuyện này có gì đó không đúng. Sao con lại cố tình cho cậu
ta cơ hội?"
- Lần này mà không cho anh ta cơ
hội, lần sau anh ta sẽ không tìm được cơ hội như thế
nữa...
- Liệu con có nắm chắc ngăn cậu ta
lại sao?
Hai cha con ầm ĩ dăm ba câu, Cố
Bảo Bảo nghe mà mơ hồ, ý của Mục Tư Viễn không phải là ý mà lão Mục tổng mới nói
với cô đó sao?
Vì sao mà giờ lão Mục tổng lại phủ
định cách làm của Mục Tư Viễn?
- Ông nội, ba, hai người lại cãi
nhau rồi. - Hoan Hoan lớn tiếng nói. - Hai người không phải đã nói, nếu mà còn
cãi nhau nữa thì sẽ để con trừng phạt hai người sao? Bây giờ con muốn phạt đánh
tay hai người!
Nói xong bé cười hì hì chìa tay
ra.
Lại cãi nhau? Chẳng nhẽ bình
thường bọn họ hay cãi nhau sao? Cố Bảo Bảo nghi hoặc, trước kia dường như không
có nghe được chuyện như vậy.
Mục Tư Viễn đưa tay ra cho Hoan
Hoan đánh, ôm lấy bé vào lòng, không kiên nhẫn nói với Mục Phong Minh: "Ba nói
đi, nói hết mục đích ra, đừng có nói mấy cái thứ vô dụng ấy
nữa."
Mục Phong Minh tức giận nói: "Ba
không có mục đích gì cả. Ba muốn Bảo Bảo tới làm trợ lý đặc biệt để giúp đỡ
con."
Cố Bảo Bảo ngẩn ngơ. - Chú
Mục...
Không phải nói cho cô thời gian
suy nghĩ sao? Thế nào lại nói với anh ngay lúc này?
Mục Tư Viễn cũng ngẩn ngơ, há mồm
như muốn nói gì lại bị Mục Phong Minh cướp lời: "Bảo Bảo trước đây đã làm ra
được thành tích như thế nào cho công ty con cũng biết, con cũng đừng từ chối bởi
Bảo Bảo còn chưa có đồng ý đâu! Con muốn nó giúp con nhưng chưa chắc nó đã đáp
ứng!"
Rồi ông gõ cây gậy, thở phì phò về
thư phòng.
- Ông nội, ông đừng nóng giận. -
Hoan Hoan lập tức nhảy xuống đuổi theo vào phòng với ông
nội.
Tình huống như thế này bé rất có
kinh nghiệm, giúp cho ông nội được thoải mái chính là trách nhiệm của
bé!
Mục Tư Viễn quay sang cô: "Cô
không có đáp ứng?"
Nhạc Nhạc còn ở đây, cô không muốn
tranh chấp với anh, thản nhiên nói: "Tiệm mỳ nhà tôi rất bận, tôi không có thời
gian để làm việc khác."
- Một tháng tiệm mỳ nhà cô kiếm
được bao nhiêu? - Anh cười miệt thị.
Cố Bảo Bảo có chút tức giận, ôm
Nhạc Nhạc ra ban công.
Anh ngẩn ra, trong lòng lại hối
hận. Sao mà anh cứ mở miệng ra lại làm cho cô tức giận hoài không
vậy?
Anh cũng theo ra ban công, cố buộc
mình nói thật bình thường: "Tới công ty làm đi!"
Cô coi như không nghe thấy, không
thèm để ý tới anh.
- Cô muốn lương bao nhiêu? - Anh
lại hỏi.
Cô vẫn không để
ý.
Anh có chút nóng nảy. - Cô muốn
thế nào thì nói một câu đi!
Cuối cùng cô cũng quay ra nhìn
anh: "Lúc này tôi không muốn nói vấn đề này với anh."
Xong cô ôm Nhạc Nhạc ra ngồi xuống
ghế, mở TV, để âm lượng cỡ to, tỏ ý như sẽ không nói gì với anh nữa
cả.
Mục Tư Viễn bực mình, tới một căn
phòng khác.
Cố Bảo Bảo rũ mắt, cảm giác ngay
cả lông mi cũng đang run rẩy, vẻ ngụy trang kia chỉ có thể lừa được anh chứ
không lừa được bản thân mình.
Khi anh nói câu đầu tiên -- Cô
không có đáp ứng? -- thì cô đã rối loạn.
Cô cho là anh sẽ gạt bỏ ngay chủ ý
này của chú Mục, cô cho là anh sẽ lên tiếng kiên quyết phản
đối.
Dù thế nào thì cô cũng không nghĩ
tới là anh lại để cô đi làm.
Trên ti vi phát ra tiếng nhạc,
Nhạc Nhạc vui vẻ vỗ tay, trông bé rất vui, trong mắt tràn ngập sự vui
vẻ.
- Có hay không Nhạc Nhạc? - cô
cũng cười. Nhạc Nhạc gật đầu, tay lại vỗ.
-- Cháu ngốc thật đấy! Duyên phận
là thứ cháu có thể xác định được sao? Hơn nữa, lẽ nào cháu không biết, nếu cháu
ở công ty thì việc gặp bọn nhỏ dễ dàng hơn ư --
Những lời Mục Phong Minh nói lại
hiện về trong đầu, cô hít sâu, tâm trạng hỗn loạn khó mà bình tĩnh lại
được.
Buổi chiều, anh và Hoan Hoan ở
phòng kiếm thuật luyện kiếm, cô thì chơi với Nhạc Nhạc trong phòng đồ
chơi.
Ăn xong cơm tối, lúc cô chuẩn bị
tắm cho Hoan Hoan Nhạc Nhạc, Hoan Hoan gọi anh tới, anh lại nói anh có việc phải
ra ngoài.
Sau đó cô nghe được âm vang từ
cánh cửa.
Trong phòng dường như yên tĩnh lại
tức thì, nhìn Hoan Hoan Nhạc Nhạc chơi đùa vui vẻ trong bồn tắm, cô cũng cảm
thấy vui theo, nhưng trái tim cô thì trống rỗng.
- ... Cuối cùng hoàng tử và công
chúa đã sống hạnh phúc bên nhau. - Khép quyển truyện lại, Nhạc Nhạc đã ngủ thiếp
đi rồi, tay không còn nắm lấy váy cô nữa.
- Mẹ, trên thế giới này thật sự có
hoàng tử và công chúa sao ạ? - Hoan Hoan nhỏ giọng hỏi.
- Có chứ, thế nhưng... - Cô cười
nhạt. - Cũng không nhất định là hoàng tử và công chúa mới có cuộc sống hạnh
phúc.
- Vậy còn ai sẽ có được cuộc sống
hạnh phúc ạ? Hoan Hoan tiếp tục khó hiểu.
- Còn có... - Cô suy nghĩ một
chút. - Những người yêu nhau. Những người yêu nhau mà sống với nhau sẽ rất hạnh
phúc.
- Ồ - Hoan Hoan gật đầu. - Vậy
những người không yêu nhau mà sống với nhau sẽ không hạnh phúc, phải vậy không
ạ?
- ... Đúng
thế.
Tựa như cô và Mục Tư Viễn. Cố Bảo
Bảo, mày không thể suy nghĩ lung tung nữa. Không thể. Cô đứng dậy, không ngừng
tự nói với bản thân.
Ra khỏi phòng, cô khoác áo ngoài,
nhìn đồng hồ thì đã chín giờ. Mây đây không phải khu biệt thự, giờ vẫn còn xe
buýt để về nhà.
- Cô Cố, cô sắp về sao? - Người
giúp việc từ phòng khách đi ra hỏi.
Cô gật đầu: "Chú Mục đã ngủ chưa
hả cô?"
- Lão gia đã ra ngoài rồi. - Người
giúp việc nói. - Ông ấy đã dặn tài xế đưa cô về nhà.
- Không cần, để tôi đưa cô ấy về.
- Bỗng từ trên ghế một người đứng dậy, tiếp lời người giúp
việc.
Người giúp việc quay lại: "Tốt
quá, thiếu gia, tôi sẽ đi nói với tài xế."
Cô có hơi sửng sốt, không phải anh
đã đi rồi ư?
- Không, không cần. - Cô vội lắc
đầu. - Tôi ngồi xe về là được rồi.
Anh không để ý tới lời cô nói. Ném
lại một chữ "đi" đơn giản rồi cất bước ra cửa.
truyenhoangdung.blogspot.com
|
CHƯƠNG TRƯỚC
|
DANH SÁCH CHƯƠNG
|
CHƯƠNG
SAU
|


06:04
al48i6heard93@gmail.com
Posted in:
0 nhận xét:
Đăng nhận xét